Đôi tay cô ôm chặt cổ người đàn ông, hôn lên môi anh.
Phó Thời Lễ kinh ngạc trong chốc lát, rất nhanh sau đó anh vươn tay cánh tay ra chủ động ôm cô gái để tránh làm trọng tâm cô không ổn định.
Khương Từ vừa mới hôn anh, ngón tay tinh tế nắm chặt thắt lưng của người đàn ông lộ ra một tia khẩn trương trong lòng, hơi thở khó khăn, chờ khi anh đáp lại thì đã thở không ra hơi.
Đã lâu không gặp, anh không ngại cực khổ từ xa chạy tới, điều này khiến Khương Từ cảm thấy bất đắc dĩ mềm lòng, hoàn toàn bị cuốn vào nụ hôn nồng nhiệt này.
Khi môi lưỡi cô và anh dây dưa, thân mật như vậy rất nhanh đã chảy nước miếng, cũng không có cảm giác ghê tởm, ngược lại vừa hô hấp đã ngửi thấy mùi hương nam tính trên người anh, cả người trở nên yếu ớt không có sức chống cự.
Thân thể Khương Từ ngày càng nóng, chỉ có thể vô lực dựa vào trong lòng anh, cách quần áo nghe tiếng tim đập của anh.
Ổn định, hữu lực, tràn ngập cảm giác an toàn.
Ánh đèn ố vàng trên đỉnh đầu, mặt mày Phó Thời Lễ thâm trầm nhìn chằm chằm vào mái tóc đen nhánh của người phụ nữ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế của cô gái hơi ửng hồng, đôi mắt run rẩy, khi nhìn anh đôi mắt đen nhánh còn lấp lánh ánh nước.
Mọi thứ diễn ra không cần nói.
Anh cúi đầu, hôn xuống một lần nữa.
Khương Từ nhắm mắt lại, cũng không thẹn thùng né tránh, bàn tay trắng nõn càng ôm chặt cổ anh.
Cánh tay cường tráng của Phó Thời Lễ dễ dàng ôm người phụ nữ lên, đi đến mép giường, môi mỏng áp lên môi cô hôn thật sâu.
Vừa đặt người vào
trong chăn, độ ấm mềm mại cùng hơi thở nam tính lập tức vây quanh Khương Từ.
Điều này cũng khiến cô cảm nhận được cảm giác an toàn mà chỉ có anh mới có thể tạo ra.
Lòng bàn tay Phó Thời Lễ khô nóng, cách lớp quần áo từ từ xoa lên ngực cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

