Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Trong đêm im lặng này.
Nước mắt Khương Từ trượt dài trên má, rõ ràng đã không còn cảm xúc muốn khóc, nhưng khi Từ Uyển Nghi đưa tay lên vỗ nhẹ vào lưng cô, đã kích động nội tâm ủy khuất và cảm xúc đau khổ trong lòng cô.
Cô khóc đến thở không ra hơi, hoàn toàn không cần mặt mũi.
Từ Uyển Nghi đợi con gái khóc xong, cảm xúc vâcn hình tĩnh, mở miệng lên tiếng nói: “Đừng tưởng rằng con rơi vài giọt nước mắt, chuyện này tính xong.”
Khương Từ chớp chớp lông mi mịn màng, tầm mắt đều bị những giọt nước mắt làm nhòe đi, cố gắng nhìn dung nhan tinh xảo của mẹ mình.
Từ Uyển Nghi cũng bất lực với cô, giọng điệu thay đổi được một lúc thì giọng điệu mỉa mai châm chọc thường ngày lại xuất hiện: “Bây giờ con thật có bản lĩnh, còn khóc.”
Khương Từ bị nói đến xấu hổ, lau khô nước mắt trên khuôn mặt, thật mất mặt.
“Sau khi mang thai, cảm xúc của cô trở nên nhạy cảm.” Cô không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào để rơi nước mắt nhưng nghĩ đến đứa con trong bụng mới vậy.
Sau khi khóc, Từ Uyển Nghi cũng đã nhượng bộ.
Vốn vào đây muốn dạy dỗ cô một trận nhưng kết quả lại nghe thấy tiếng khóc của cô nửa ngày.
Tâm trạng lúc này của Từ Uyển Nghi rất phức tạp,
nhiều năm dưỡng thành tính cách bá đạo, từ trong miệng nói không nên lời an ủi, trước khi nói còn nhíu mày, không nhịn được hỏi Khương Từ một câu: “Khi còn nhỏ con thật sự không thích búp bê Tây Dương mẹ tặng sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)