Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
—-
Khương Từ bị vài câu nói của anh chọc đến đỏ mặt tai hồng.
Ngược lại, người đàn ông lại bình tĩnh, đôi mắt thâm thúy nheo lại nhìn chằm chằm cô không bỏ.
Cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của anh, cố ý quét qua quần tây của người đàn ông xem ai có thể gục ngã trước, thậm chí còn vươn bàn tay trắng nõn ra: “Chính là cái này a.”
Khi đầu ngón tay sắp chạm vào, động tác Khương Từ cứng lại, thấy Phó Thời Lễ không có né tránh.
“Em sờ thử một chút xem.” Người đàn ông căn bản không sợ chút nào.
Khương Từ cứng đờ, đôi mắt đen nhánh nhẹ chớp.
Trong bầu không khí xấu hổ và bế tắc này, cô dùng khóe mắt ngắm vào khoảng cách giữa mình và phòng ngủ, thầm nghĩ trong lòng, với thái độ của Phó Thời Lễ chắc chắn cô sẽ không nghe theo.
Điều mà Khương Từ khiến anh không ngờ là ngón tay trắng nõn đột nhiên chạm vào quần tây của anh.
Nhiệt độ tấm vải dưới đầu ngón tay truyền đến rõ ràng, chỉ trong vòng một hai giây, cô đã chạy về phía phòng ngủ.
Cảm xúc trong mắt Phó Thời Lễ khẽ thay đổi, không ngờ cô sẽ chạm vào nó.
Người đàn ông thân hình cao dài, bước tới bắt được Khương Từ đang bỏ chạy.
“A!”
Khương Từ còn chưa bị bắt đã sợ hãi thét chói tai.
Vừa chạy, cô vừa dùng tay đẩy anh: “Đừng bắt em, đừng bắt em.”
Môi mỏng Phó Thời Lễ giễu cợt, cười nhạo, bàn tay thon dài nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, dễ như trở bàn tay tóm lấy lòng bàn tay của người phụ nữ.
Khương Từ lúc này đã phán đoán sai, không ngờ lại bị bắt nhanh như vậy.
Ngay trước khi quỳ xuống van xin tha tội, khuôn mặt cô đỏ đến mức không dám nhìn vào đôi mắt quen thuộc của người đàn ông, ngoài miệng xin tha.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

