Edit+Beta: Thi Wattpad: NhaThi1789
Môi mỏng Phó Thời Lễ nở một nụ cười lười biếng, cánh tay dễ dàng bế lấy tên nhóc nịnh nọt lên, chậm
rãi nói: “Nghe thấy.”
Đôi mắt Tự Bảo mang theo ý cười nhìn anh, ngẩng đầu lên bộ dáng chờ được ăn.
Khương Từ ở bên cạnh, nhìn thấy Phó Thời Lễ kêu bảo mẫu từ phòng bếp cầm một ly trà sữa ra.
Thần sắc anh ôm đạm đặt cậu nhóc lên sô pha ngồi xuống.
“Cảm ơn baba.” Giọng trẻ con đầy vui sướng của Tự Bảo vang lên.
Bàn tay mũm mĩm của cậu chặt chẽ ôm lấy, gấp không chờ nổi muốn uống.
“Sao anh đưa cái này cho
con?” Khương Từ hơi nhíu mày nói, dù sau trẻ con rất dễ nghiện mấy loại đồ uống như này, để Tự Bảo
nếm thử, sợ về sau đi ra ngoài đều muốn uống.
Bàn tay to của Phó Thời Lễ nắm lấy tay cô, dùng ngón tay bóp nhẹ: “Đừng nóng vội.”
Anh không quan tâm con nữa mà lôi kéo cô ngồi xuống ghế sô pha.
Ánh mắt của Khương Từ thường xuyên
đặt trên người Tự Bảo, thấy cậu đang cầm ống hút trong tay nhỏ bé, lúc mở nắp trà sữa ra, gò má có
chút ửng đỏ, bộ dáng cười tủm tỉm giống như ăn vụng thứ gì đó thơm ngon.
Nhưng mà, giây tiếp theo.
Tự Bảo ngậm ống hút trà sữa trong miệng, nhíu mày nhỏ.
Cậu dùng tay nhỏ gãi tóc, có thể hơi mờ mịt, quay đầu lại nói với Phó Thời Lễ: “Baba, vị này không
ôm ly trà sữa, rầu rĩ nói: ”Cái này giống sữa buổi sáng tiểu bảo bối uống …”
“……” Khương Từ.
Phó Thời Lễ nhàn nhạt mở miệng, giọng nói trầm ấm từ tính rất thuyết phục: ”Làm sao có thể giống
nhau? Con uống thêm vài ngụm sẽ không giống nhau đâu.”
“Thật sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)