Edit+Beta: Thi
Wattpad: NhaThi1789
Khương Từ không muốn nhận thân thích với Khương gia, làm sao cô có thể nguyện ý ngàn dặm xa xôi
chạy tới tham dự đại thọ của lão gia tử.
Hơn nữa, người trong Khương gia cô gần như không quen
biết.
Cô không lãng phí thời gian vào chuyện này, tuần sau đều rất bận.
Thời tiết bắt đầu ấm lên, Khương Từ muốn tìm thời gian đi mua quần áo mới cho Tự Bảo, cậu nhóc lớn
nhanh, quần áo năm trước sang năm nay đã không mặc được.
Còn ghét bỏ khó coi, sáng sớm nhăn mặt nói với cô: “Mami, trong tủ mẹ có đầy quần áo, baba cũng có,
sao con lại không có?”
Khương Từ lấy quần áo từ trong tủ cho cậu, rất kiên nhẫn ôn nhu giải thích: “Bởi vì con lớn nhanh,
khi ở Mỹ chẳng phải bà nội gửi cho con rất nhiều quần áo sao, nhãn cũng chưa gỡ đã không thể mặc,
con quên rồi?”
Cậu nhóc bắt đầu có gu thẩm mỹ của riêng mình, cậu nghiêng đầu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm
Khương Từ, nói: “Quần áo không đẹp, mami mua mới cho Tự Bảo.”
“Con mặc vào trước đi.” Khương Từ đưa tay nhỏ của cậu vào trong tay áo, nói: “Bằng không con để
sắp đặt của mẹ.
Khương Từ đi làm ngày nào cũng ra cửa muộn hơn Phó Thời Lễ.
Cô muốn cho con trai ăn no trước,
thường ra cửa muộn hơn một tiếng, cô tùy tiện ăn chút gì đó rồi lại cho cậu nhóc ăn canh trứng.
“Mami, love you!” Tự Bảo vươn ngón tay mập mạp ra làm hình trái tim.
Khương Từ thấy cũng buồn cười:
“Con học ở đâu đây?”
“Nhà bà nội.”
Tự Bảo biết cái này là thể hiện tình yêu thương.
Khương Từ cúi đầu, hôn lên má mềm mại của cậu, sau đó lau miệng cho cậu, nhẹ giọng nói: “Được rồi,
bảo bối chúng ta nên ra ngoài thôi.”
Tự Bảo bị ôm xuống, nhìn mẹ đi lên lầu lấy túi quần áo.
Khương Từ còn chuẩn bị cho cậu một cái cặp nhỏ hình hoạt hình, nhét đầy đồ ăn vặt.
Lúc nắm lấy bàn
tay nhỏ của cậu đi ra cửa, một giây trước còn vừa cười vừa nói, khi cậu bước xuống bậc thang, mắt
thấy miệng Tự Bảo mím lại, vành mắt bắt đầu hơi đỏ lên.
Cảm xúc nhỏ, nói đến là đến.
Khương Từ vẫn còn đang bối rối, hỏi cậu: “Con muốn khóc sao?”
Vừa nói xong, cậu nhóc bắt đầu khóc, hàng nước mắt trượt dài trên khuôn mặt xinh xắn mũm mĩm của
cậu, không biết khóc vì cái gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

