Khương Kỳkhôngphải là nam nhân vô cùng khôi ngô, nhưng ngũ quanhắnđoan chính, làn da trắng nõn, sống mũi cao, khóe môi cho dùđanglúc hôn mê trông như vẫnđangcong lên.
hắnhẳn làmộtngười thích cười – Nghiêm Tiêu Nghi nghĩ.
Tiêm Xảo đứng bên cạnhnói: “Bẩm phu nhân, thường ngày thế tử do bà tử trong phủ hầu hạ, thái y cũng có đến thăm khám,nóilà lúc ngã từtrênlưng ngựa xuống bị thương ở đầu, tĩnh dưỡngmộtthời gian mới có thể tỉnh lại”.
Tiêm Xảo làmộtngười thông minh, chỉ làmộtngười hôn mê, nhưng vẫn có nha hoàn và bà tử hầu hạ, Nghiêm Tiêu Nghi cũngkhôngcần mệt nhọc.hắntỉnh lại rồi, cho dù là trong phủ sạchsẽ, nhưng bên ngoài cònkhôngphải loạn thất bát tao thànhmộtđống hay sao. Hơn nữa, đối với Nghiêm Tiêu Nghi mànói, Khương Kỳ chưa tỉnh ngược lại làmộtviệc tốt với nàng.
“Buổi tối ta nghỉ ở đâu?” Nghiêm Tiêu Nghi hỏi xong liền nhìn ra gian ngoài. Nàng còn nhớ lúc nãy rửa mặt có thấy sau tấm bình phong ở gian ngoài cómộtcái nhuyễn tháp.
Tiêm Xảo trả lời: “đãchuẩn bị nhuyễn tháp cho phu nhân, bởi vì hôm naykhôngtiện, cho nênđãđem ra gian ngoài. Thỉnh phu nhân chờmộtchút, nô tỳ liền kêu người chuyển giường vào đây”.
Hàng mi thanh tú của Nghiêm Tiêu Nghi hơi nhíu lại,mộtlúc sau mới gật đầu. Tuy rằng nàng rất muốn ở gian ngoài, nhưng chung quy bên ngoài người lui tới nhiều,khôngtiện lắm. Hơn nữa, cho dù Khương Kỳ hôn mê bất tỉnh,hắnvẫn là phu quân của nàng, tuy rằng có nha hoàn bà tử hầu hạ, nàng vẫn nên ở bên cạnh chăm sóc mới hợp lẽ.
Tiêm Xảo được cho phép liền thẳng người cung kính, lại thêmmộtphần vui mừng. Nàng ta bận rộn kêu hai bà tử cường tráng chuyển giường mềm từ gian ngoài tớimộtbên sau tấm bình phong trong phòng.
============
Ở chủ viện.
“Chỗ Kỳ nhi thế nào?” Khương Văn Chính giang tay, để nha hoàn giúp ông thay y phục.
Đại Trưởng Công chúa nhận lầy khăn ấm nha hoàn đưa tới, giúp Khương Văn Chính lau mặt: “Nhìn qua có vẻ là người biết điều,khôngkhóc nháokhônglàm khó, bây giờđãnghỉ ngơi”.
“Như vậy cũng tốt. Trước đó xem rađãbị hạ dược, ta còn tưởng dược tính tan rồisẽầm ĩ trong chốc lát!” Khương Văn Chính cảm thán, cầm lấy khăn ấm trong tay Đại Trưởng Công chúa đưa cho nha hoàn.
“Lạinói, Dương Hàm đột nhiên hồi kinh, nhưng ông takhôngtiến cung trước, mà lại tới Phủ Kiến An Hầu ra mặt vì chuyện của cháugái, xem ra ông ta rất quan tâm tới Nghiêm Tiêu Nghi. Nếu Nghiêm Tiêu Nghikhôngnguyện ý gả vào đây, dựa theo tính tình của ông ta, e rằng căn bảnkhôngđể Phủ Ninh Quốc Công chúng ta vào mắt.khôngngờ, ông ta lại tự mình tới đưa dâu,nóivậy Nghiêm Tiêu Nghi hẳn cũngkhôngbài xích cọc hônsựnày”. Đại Trưởng Công chúa được Khương Văn Chính đưa tới trước bàn trang điểm, để bà ngồi xuống, nhìn thân ảnhđangnóichuyện được gương đồng phản chiếu lại.
Dương Hàm đưa gả, ngoại trừ mục đích là nhằm vào bên ngoại Nghiêm gia, cũng đồng thời để Phủ Ninh Quốc Công bọn họ nhìn thấy. Cho dù Nghiêm Bồi Luânkhôngxem trọng, Nghiêm Tiêu Nghi vẫn cònmộtVân Huy Tướng quân làm núi dựa cho nàng, ai cũngkhôngthể coi thường.
Khương Văn Chính vừa lấy trâm phượng xuống khỏi đầu Đại Trưởng Công chúa, vừa khó hiểu: “Nếukhôngbài xích, tại sao lại bị Kiến An Hầu hạ dược, hạn chế cử động?”
Khương Văn Chính khẽ cườimộttiếng,nói: “Hóa ra là công chúa điện hạ phát thiện tâm”.
“Thiện tâm? Nếu Nghiêm Tiêu Nghikhôngbiết tốt xấu, đây liềnkhôngphải thiện tâm. Nhưng bây giờ ta nhìn thấy, có vẻ cũng là người thông tuệ”. Đại Trưởng Công chúa cầm tay Khương Văn Chính, thở dài: “Cũngkhôngbiết khi nào Kỳ nhi có thể tỉnh lại?”
Khương Văn Chính đặt tay lên vai Đại Trưởng Công chúa, an ủi: “sẽtốt thôi”.
Sau khi Cát Nhi và Tiêm Xảo rờiđi, Nghiêm Tiêu Nghi nằmtrênnhuyễn tháp, theo lý đây hẳn là đêm nàng khó ngủ mới phải, nhưng có lẽ vì dược tính của thuốc, Nghiêm Tiêu Nghi vừa nằm xuốngkhôngbao lâuđãnặng nề ngủ thiếpđi. Nàngkhôngbiết, người vốnđanghôn mê bất tỉnhtrêngiường, tay lại đột nhiênnhẹnắm thành quyền, trong miệng cũng phát ra tiếng nỉ non nhonhỏ.
Khương Kỳ biết bản thân ngã từtrênlưng ngựa xuống, sau đó liền rơi vào bóng tối.hắncũngkhôngbiếtđãtrải qua bao lâu, trong bóng đêmhiệnlênmộttia sáng, bên tai truyền tới đủ loại thanhâm.hắnmuốn mở to mắt, nhưng cho dù cố gắng thế nào cũngkhônglàm được. Bên tai có tiếng ngườiđangkhóc, giọngnóithậtquen thuộc,hắnmuốn mở miệngnóichuyện, cổ họng lại như bị cái gì đó chặn lại,khôngthể phát raâmthanh nào.
Ngay lúchắnbuông tay giãy dụa, lại cảm thấy bản thân như xuyên thấu qua ánh sáng, những hình ảnh nhanh chóng lướt qua, mãi cho tới khi cómộtnữ tử dừng lại trước mặthắn.
Đây hẳn là mộngđi? Khương Kỳ nghĩ.
Trong mộng, nữ tử kia là thê tử củahắn, là mẫu thân tìm tới xung hỉ. Khương Kỳ cảm thấy có chút buồn cười, đường đường là Đại Trưởng Công chúa lạiđitin loại chuyện xung hỉ hoang đường này.
hắnkhôngthích người thê tử đột nhiên xuấthiệnnày,khôngchỉ bởi vì người trước kiahắncoi trọng là muội muội yểu điệu của nàng, mà càng vì nàngsẽkhôngcười, cũngkhôngkhóc, cho dù cãi nhau cũng làhắntức như điên, còn nữ nhân kia lại chẳng có chút phản ứng nào.
Trong mộng, bọn họkhôngcó viên phòng, mãi tới khi nàng tớinóichuyện vớihắn, Phủ Ninh Quốc Công hẳn cần có người thừa kế. Trong mộng,hắncũngkhôngbiết tại sao mình tức giận, vì thế đối xử với nàng cũngkhôngdịu dàng, rốt cuộc cũng thấy được nước mắt của nàng.
Sau đó,hắncó nhi tử, phụ thân và mẫu thân vô cùng cao hứng.hắnhẳn là cũng vui mừng, bởi vì trong mộnghắnđangcười.
Sau đóthìsao? Phụ thân xuất chinh, trở về lại làmộtcỗ quan tài. Cung biến xảy ra, mẫu thân vì bảo vệ hoàng đế mà trọng thương bỏ mình. Cònhắn?mộtnhị thế tử chỉ biết ăn chơi đàng điếm, bị ngoại thất mình nuôi hạ độc, mặc dùkhôngchết, nhưng lại giống như ngốc tử,khôngthể tự điều khiển cơ thể, hệt như đứanhỏvụng về.
Phủ Ninh Quốc Công vẫn là Phủ Ninh Quốc Công như cũ, nhưng người thừa kế tước vị làhắnlại thành quái vật.hắnnghĩ, dù sao mình cũng có nhi tử, nữ nhân kia căn bảnkhôngcầnmộtquái vật nhưhắn. Nhưng mà, nữ nhân đó dường như cũngkhôngtính giết chếthắn, cho dù nàngđãtrở thành trò cười trong kinh thành.
Sau đó, Khương Kỳ thấy được nàng tươi cười, thấy nàng khoan dung và cười bất đắc dĩ, những lúchắnkhôngchịu được nổi cơn điên, là nàng dịu dàng ôm lấyhắn,nhẹgiọng an ủi; vào những lúchắnngủ còn vìhắnhát những bài đồng dao cho trẻnhỏ;sẽđúthắnăn cơm từng muỗng từng muỗngmột,khôngchút nào ghét bỏ vết bẩnhắnlây dínhtrênquần áo nàng.
Chẳng biết bao nhiêu nămđãtrôi qua, cho tới khi nữ nhân kiađãtuổi già sức yếu,hắnmuốnnóicho nàng biết, nếu có kiếp sau,hắnsẽđối tốt với nàng, nên lúc đó nàng nhất định cũng phải thíchhắnmới được… Có điềuhắnkhôngnóinên lời, chỉ có thể trong lúc nàng hát bài đồng daokhôngbiếtđãhát bao nhiêu lần, lại lần nữa sa vào u ám.
Nghiêm Tiêu Nghi mở to mắt, nhìn thấymộtbóng người ở trước mặt, nhất thời bị dọa tới hồn phi phách lạc. Nàng bật dậy, mở miệng muốn gọi người, rồi lại pháthiệnbản thân bị dọa sợ tớinóikhôngra tiếng.
“Đừng, đừng hoảng hốt…” Thân mình người nọ có chútkhôngổn, giọngnóikhàn khàn, lại mang theo vẻ khẩn trương: “Ta, ta là Khương Kỳ”.
Khương Kỳ tỉnh lại từ trong mộng, nhìn cách sắp xếp vô cùng quen thuộc trong phòng,hắnliền nghĩ tới đây hẳn là lúchắnvừa thành thânđi? So với trong mộng,hắnhình như tỉnh lại sớm hơnmộtchút, nến long phượng vẫn còn ở đây! Bởi vìmộtthời gian dài nằmtrêngiường, thân mình Khương Kỳ rất suy yếu,hắntừng bước từng bướcđitới tấm bình phong quen thuộc, rồi lại đúng như mong muốn, người trong mộng kiađangở chỗ này.hắnnhìn thấy nàngđangngủ, lại có chútkhôngphân biệt đượchiệnthực và mộng cảnh.
Nhưng Khương Kỳkhôngnghĩ tới, Nghiêm Tiêu Nghi đột nhiên tỉnh dậy, lại còn bị dọa sợ, điều này khiếnhắncũngkhôngbiết phải làm sao.
Khương Kỳ? Nghiêm Tiêu Nghi cố gắng trấn định, nàng nương theo ánh nến, rốt cuộc cũng nhìn thấyrõbộ dáng người đó. Nghiêm Tiêu Nghi nhìnhắnquái dị, ai có thể nghĩ tới Khương Kỳ hôn mê nửa năm lạithậtsựtỉnh lại trong đêm tân hôn chứ.
Cho tới khi nàng thấy Khương Kỳ đứng dưới ánh nến khó mà che giấu được gương mặt trắng bệch cùng mồ hôi lạnhtrêntrán, nàng cũng lấy lại được bình tĩnh. Nghiêm Tiêu Nghi vội vàng đứng dậy, do dựmộtchút, cuối cùng môi đỏ cong lên, nàngđitới đỡ Khương Kỳ, đểhắnngồitrênnhuyễn tháp. Sau đó nàng liền ra gian ngoài gọi người.
Khương Kỳ vừa từ trong mộng tỉnh dậy,hắncó rất nhiều lời muốnnóivới Nghiêm Tiêu Nghi, chỉ có thể khó khăn nắm lấy ống tay áo nàng. Phu nhân sao lạiđirồi,hắnhiệntại có thểnóichuyện rồi a? Khương Kỳ còn chưa hoàn toàn phân biệt được giữahiệnthực và mộng cảnh nên trong lòng rất ủy khuất.
Tiêm Xảo và Cát Nhi nghe Nghiêm Tiêu Nghi gọi bọn họ liền vội vàngđivào. Tới khi Tiêm Xảo nghe được tin Khương Kỳ tỉnh lại, liền hétmộttiếng kinh hãi, bận rộnđitớitrêngiường, thấytrêngiườngkhôngcó ai, theo bản năng lại nhìn Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghi chỉ vào sau tấm bình phong,nói: “Thế tử ở bên trong”.
Tiêm Xảo chạy ra sau bình phong, thấy người nửa nằm nửa ngồitrênnhuyễn tháp quảthậtlà thế tử, liền chạy nhanh như chớp ra ngoài. Nghiêm Tiêu Nghikhôngngăn được người, chỉ nghe Tiêm Xảo hô lớn thế tử tỉnh rồi, nàng liền biết e rằng tối naykhôngthể ngủ tiếp được rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)