Ôm nhau một hồi, đêm đã về khuya, sương xuống mỗi lúc một nặng, Trang Đông Khanh rốt cuộc cũng buông tay ra.
Cậu dụi dụi mắt, lờ mờ nhận ra Sầm Nghiên đã thay y phục mới, nhưng ngửi mùi hương trên người thì hình như hắn vẫn chưa tắm rửa.
“Các ngài... đã dùng cơm chưa?”
Chẳng vì cớ gì, trong đầu bỗng lóe lên ý nghĩ này nên Trang Đông Khanh cất tiếng hỏi. Cảm giác câu hỏi có chút đường đột, Sầm Nghiên nhất thời không đáp lời ngay.
Trang Đông Khanh hiểu ý: “Vậy ngài đi tắm trước đi, để ta bảo nhà bếp làm chút gì đó, nấu bát mì nhé?”
Nói xong cậu lại lắc đầu: “Không, Liễu Thất chắc hẳn đã liệu tính cả rồi, ngài mang theo nhiều người về như vậy, cơm nước tất nhiên đều phải chuẩn bị sẵn. Ngài cứ đi tắm trước đi, để ta đi hỏi hắn.”
Sầm Nghiên bật cười, đưa tay xoa nhẹ mặt Trang Đông Khanh, đề nghị: “Hay là cứ để ta tự lo liệu, ngươi đi ngủ trước đi?”
Trang Đông Khanh lại lắc đầu, muốn nói lại thôi, một lát sau mới rủ mắt nói thật: “Để lát nữa hãy ngủ, thực ra gần đây ta ngủ không tốt lắm... đợi mệt thêm chút nữa cho dễ vào giấc.”
Những chuyện này Sầm Nghiên đều biết rõ. Trong những tin tức Liễu Thất định kỳ báo cáo, luôn có tình hình gần đây của Trang Đông Khanh. Cộng thêm lúc nãy vừa vào cửa, hắn đã hỏi thăm suốt dọc đường, Liễu Thất cũng đã kể rành mạch những thay đổi của cậu dạo gần đây.
Bụng đã lớn, bắt đầu hành hạ người rồi, ngủ không yên giấc, ăn cũng không ngon.
Vừa gặp lại Sầm Nghiên nên có chút kích động, lại nói thêm vài câu, Trang Đông Khanh trái lại thấy tỉnh táo hơn hẳn.
Sầm Nghiên đi vào phòng tắm, đám người hầu từ nhà bếp xách nước nóng đi tới đi lui. Trang Đông Khanh ra sân nhìn một chút, chiếc bàn ăn thường ngày của cậu đã được bày ra, có lẽ đoán được cậu chưa ngủ nên ghế cũng đặt sẵn hai chiếc. Thấy cậu lộ diện, Liễu Thất liền nói:
“Mọi người mải miết lên đường nên vẫn chưa dùng cơm tối, nhà bếp đã chuẩn bị sẵn cả rồi, tiểu thiếu gia có muốn uống thêm bát canh không?”
Trang Đông Khanh suy nghĩ một chút rồi lắc đầu. Thực sự là cậu không có khẩu vị.
Liễu Thất cũng không khuyên thêm, thấy Trang Đông Khanh mặc phong phanh, sợ gió đêm lạnh nên bảo Lục Phúc lấy một tấm chăn mỏng đặt sang một bên để cậu dùng khi cần.
Trang Đông Khanh thì thấy vẫn ổn. Đang tiết giữa hè, gần đây vì cơ thể thay đổi nên cậu rất hay đổ mồ hôi, lúc nào cũng cảm thấy nóng nực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
