Ăn xong bữa cơm, Sầm Nghiên lại đợi ở ngoài điện thêm một lúc.
Một trong các thống lĩnh Cấm vệ quân lại vội vã đi tới, trước khi vào điện còn đầy nghi hoặc nhìn Sầm Nghiên mấy lượt. Sầm Nghiên thở dài trong lòng, cũng không thấy lạ, hắn lên tiếng chào hỏi một câu; sau khi thái giám thông truyền, vị thống lĩnh kia liền tiến vào điện.
Sầm Nghiên: "Người ngoại bang ư?"
Thống lĩnh cúi đầu, dùng tay áo lau mồ hôi: "Vương gia liệu sự như thần."
Sầm Nghiên: "Cũng không thần kỳ đến thế. Đất phong có nhiều bộ tộc, ngôn ngữ học được cũng nhiều, giữa các hệ ngôn ngữ thường có điểm tương đồng. Vương phủ có thể may mắn bắt được hai tên tặc nhân cũng là nhờ nghe ra giọng điệu khác lạ mà thôi."
Sắc mặt Thịnh Võ Đế u ám. Sầm Nghiên nhìn qua thần sắc của lão liền biết trận phân tranh này e là không dễ dàng dẹp loạn.
Người già thường cực kỳ coi trọng điềm lành, huống chi hai năm nay thân thể Thịnh Võ Đế lại không tốt, đây là điều thứ nhất. Thứ hai, Thịnh Võ Đế lúc trẻ từng nhất thống giang sơn, tiêu diệt bao nhiêu bang quốc thường xuyên quấy rối Đại Thịnh, nhờ vậy mới có được mấy chục năm an ổn sau này. Hắn vừa mới lộ vẻ mệt mỏi vài năm, ngoại bang đã dám không thành thật, đây chẳng khác nào đâm một đao vào lòng Thịnh Võ Đế, ám chỉ hắn đã già, năng lực khống chế Đại Thịnh đã giảm sút hay sao?
Quả nhiên, Thịnh Võ Đế nghe xong liền hạ lệnh cho Sầm Nghiên mang người vây chặt Hội Đồng quán. Tất cả các phiên bang đến triều cống lần này, trước khi chuyện tế đàn bị nổ tung có kết quả, hết thảy không được phép ra ngoài, nghiêm cấm trò chuyện hay đưa tin với người khác.
Về phần mấy tên tặc nhân đã bắt được, tất nhiên là tống vào Hình bộ để nghiêm hình tra khảo.
Sầm Nghiên lĩnh mệnh ra khỏi điện, lại nói với Hách Tam: "Truyền lệnh của ta, điều thêm mấy đội thân binh từ trong doanh trại đến. Chia đôi nhân lực, một nửa ở lại đây, một nửa về bảo vệ cho Vương phủ. Ngươi đi sắp xếp đi, bên phía Vương phủ dạo này toàn bộ nghe theo hiệu lệnh của Liễu Thất."
Hách Tam chần chừ: "Liệu có quá nhiều người không?"
Sầm Nghiên chỉ nói: "Cứ đi làm đi."
Hách Tam lĩnh mệnh.
Đợi khi đã vây chặt Hội Đồng quán, theo lệ thường phải tra hỏi từng người, nhưng Sầm Nghiên lại chưa có động tĩnh gì.
Từ Tứ đến hỏi, hắn cũng chỉ đáp: "Không gấp, đợi bên Hình bộ phái văn thư đến rồi hãy nói. Hiện tại toàn bộ đều là người của Vương phủ, đến lúc đó nếu thật sự hỏi ra điều gì, ngược lại lại nói không rõ ràng."
Từ Tứ không hiểu, Sầm Nghiên cũng không giải thích nhiều. Lệnh được truyền xuống, đám thân vệ Vương phủ chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Trang Đông Khanh trở về Vương phủ, vừa về đến nơi, cậu liền cảm thấy mỏi mệt.
Cậu luôn cảm thấy lời nói của Sầm Nghiên còn có thâm ý khác, nhưng tạm thời vẫn chưa nhìn ra được mấu chốt ở đâu. Trang Đông Khanh xưa nay vốn là người lạc quan, Sầm Nghiên lại dặn cậu cứ ăn ngon ngủ kỹ, nghĩ không ra thì cậu tạm thời gác lại.
Trận hỏa hoạn này quá lớn, Trang Đông Khanh ngồi trong sân nhỏ cũng có thể nhìn thấy bầu trời phía hoàng cung rực sáng hơn hẳn.
"Hắn ở lại trong cung để hỗ trợ điều tra án sao?" Trang Đông Khanh không quá hiểu công việc của Sầm Nghiên, bèn hỏi Liễu Thất.
Liễu Thất thành thật đáp: "Vào những lúc hoảng loạn thế này, bệ hạ thường thích dùng người đã quen tay. Chủ tử làm việc luôn lưu loát, việc thẩm vấn tra hỏi cũng đã làm quen, cho nên những việc quan trọng hoặc bệ hạ không yên tâm giao cho người khác thì cơ bản đều giao cho chủ tử."
À, đúng là thân tín của hoàng đế. Quyền thần mà, đều như vậy cả. Trang Đông Khanh gật đầu, đã hiểu.
Hiểu thì hiểu, nhưng lòng vẫn chẳng thể nhẹ nhõm được.
Lục Phúc thấy mặt cậu đã lộ vẻ mệt mỏi, bèn khuyên Trang Đông Khanh đi rửa mặt nghỉ ngơi, nhưng lần này Trang Đông Khanh lại lắc đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)