Về phòng lại là một phen giày vò.
Trang Đông Khanh thậm chí không biết nên nói Sầm Nghiên tốt, hay là không tốt. Hắn làm rất từ tốn, chậm rãi. Nhưng khổ nỗi, hình như hai ngày trước làm hơi quá độ, hôm nay cậu cứ thế mà chẳng có chút phản ứng nào. Thấy độc tố đã gần hết, dần dần Sầm Nghiên lại càng thêm càn rỡ.
Ngón tay lùa vào tóc Sầm Nghiên nhưng không tài nào đẩy đầu hắn ra được, Trang Đông Khanh khó nhịn nói: "Được... được rồi mà."
Bị Sầm Nghiên vỗ về xoa nắn, Trang Đông Khanh vừa định nói gì đó thì môi đã bị chặn lại bởi một nụ hôn. Thật muốn chết mà.
......
Đợi đến khi Sầm Nghiên mặc lại trung y cho cậu, thắt từng sợi dây lưng, Trang Đông Khanh đã bị hôn đến mức đầu óc mụ mẫm.
Bắt nạt người ta đủ rồi, Sầm Nghiên mới đưa tay nhéo nhéo gò má Trang Đông Khanh, gợi ý: "Nếu hôm nay thân thể không có gì đáng ngại, ngày mai chúng ta ra ngoài đi dạo nhé?"
"Đi đâu ngài?" Đôi mắt đờ đẫn của Trang Đông Khanh mới có chút thần thái trở lại.
À, cái này thì... Trang Đông Khanh khẽ nuốt nước bọt.
Nghe nói có những ngôi chùa làm cơm chay ngon đến mức ăn ra được vị thịt, danh tiếng vang xa, điều này cậu có biết. Bảo đi bái Phật thì cậu không mấy hứng thú, nhưng cầu bình an cũng được, dù sao cậu cũng đã xuyên không đến đây rồi, chuyện quỷ thần nói không tin thì cũng không hẳn.
Nhưng nếu vừa được rời kinh thành lại còn có cơm chay ngon, mắt Trang Đông Khanh liền sáng lên lấp lánh.
Sầm Nghiên nhìn thấy vậy thì cười nói: "Vậy quyết định thế đi. Nếu hôm nay thân thể không có gì bất thường, sáng sớm mai chúng ta xuất phát."
Nghĩ đến điều gì đó, hắn bổ sung: "Bái Phật cốt ở thành tâm nên phải đi sớm. Tối nay ngươi nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai lên xe ngựa ngủ tiếp cũng được, đến nơi vừa vặn ta đưa ngươi vào chùa dùng bữa sáng nhé."
Trang Đông Khanh gật đầu, rồi lại gật đầu.
Nhìn dáng vẻ hân hoan của cậu, Sầm Nghiên lại thấy hơi xót xa. Vương phủ này vẫn còn quá nhỏ, ở lâu thêm nữa chắc cậu sẽ thấy bí bách mất. Trong lòng thầm nghĩ vậy nhưng hắn không nhắc tới, chỉ đổi chủ đề: "Chuyện đào đất cứ dẹp đi, ngươi ngồi xổm không tiện, cứ giao cho hạ nhân làm."
"Ta nghe Lục Phúc nói trước đây ngươi khá thích viết chữ, nếu đã rảnh rỗi, hay là tới thư phòng luyện chữ nhé?"
Trang Đông Khanh có chút ngại ngùng: "Cái đó... sau trận sốt cao, nhiều kiến thức ta đã quên sạch rồi, cho nên..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)