Trang Đông Khanh nghe xong, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Một mặt cậu cảm thấy quả nhiên là thế, mặt khác, còn có vài điều thực ra vẫn chưa được giải thích rõ ràng.
Thấy Liễu Thất nói đến mức tâm trạng đã đủ tồi tệ, Trang Đông Khanh cũng không nỡ kể cho hắn nghe chuyện Đào Thái phi mấy ngày nay tìm mình. Nói xong cả hai cùng im lặng, Liễu Thất chợt hỏi: “Tiểu thiếu gia, ngài chưa từng nghĩ đến việc...”
Trang Đông Khanh: “?”
“Hả? Nhưng mà... ta cũng chỉ ở trong vương phủ ăn uống vui chơi thôi mà.”
Nói đến đoạn sau, cậu vô thức sờ mũi, nghĩ đến đủ thứ yêu cầu về ăn uống của bản thân, cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Liễu Thất lại thản nhiên đáp: “Đúng vậy, đó mới là sinh hoạt bình thường.”
Liễu Thất đi rồi, để lại Trang Đông Khanh với những suy nghĩ miên man.
Lục Phúc lẩm bẩm: “Cho nên Đào Thái phi đến tìm thiếu gia, không phải thực sự là muốn hỏi hôn sự của Vương gia sao?”
“Một người là Thái phi, một người là Đào Thái phi... Đều khiến Vương gia thấy thật đau lòng.”
Trang Đông Khanh ngẫm nghĩ: “Thái phi thì có lẽ vậy, còn Đào Thái phi... chắc là vẫn ổn?”
Chủ yếu là vì Thái phi đã nuôi dưỡng Sầm Nghiên bao nhiêu năm, từ nhỏ Sầm Nghiên đã xem bà như mẹ đẻ. Khi nghe chính miệng bà phủ nhận quan hệ của hai người, đả kích chắc chắn rất lớn. Còn về Đào Thái phi...
Lúc nhận lại nhau, duyên phận đã bị chặt đứt rất nhanh rồi.
Thay đổi nhận thức cố hữu hay thói quen sinh hoạt là điều rất khó. Nhưng đối với những thứ chưa từng có được, dù có mất đi cũng không đến mức quá đau lòng.
Còn về hôn kỳ...
Trang Đông Khanh: “Bà ấy chắc cũng là thật lòng muốn hỏi.”
“Con trai thứ của bà ấy sắp đến tuổi nhược quán rồi. Nếu tâm tư bà ấy đều đặt trên người con út, chắc chắn phải mưu tính hôn sự cho hắn. Bên này Vương gia nếu mãi không nghị thân, theo thứ tự trưởng ấu, sợ là đệ đệ của hắn cũng khó tìm được vợ.”
Cho nên bà ấy mới mấy lần đến tìm cậu, đầy vẻ sốt ruột. Chỉ có điều, thứ bà ấy lo lắng không phải là hôn sự của Sầm Nghiên mà thôi.
Nhắc đến chuyện này, tâm trí Trang Đông Khanh lại bay bổng: “Ngươi nói xem...”
Lục Phúc: “?”
Trang Đông Khanh chần chừ nói: “Có phải Vương gia đối xử với ta rất tốt không?”
Lục Phúc không cần suy nghĩ đáp ngay: “Đúng vậy ạ.”
Trang Đông Khanh: “Không phải ý đó, là...”
Hàng mi rủ xuống, một mảng bóng tối che khuất đồng tử. Là tốt đến mức có chút quá giới hạn. Hình như không chỉ là như đối đãi với người thân của con mình.
“Ta chưa bao giờ thấy hắn đối xử tốt với ai như vậy...”
“Hắn rất giống cha mình, đã nhận định điều gì thì sẽ là điều đó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
