Im lặng một lúc, Liễu Thất lại nghĩ đến một vấn đề mấu chốt khác: “Chúng ta còn có thể ở lại Thượng Kinh ba năm sao?”
Sầm Nghiên: “Cho nên ta mới bảo ngươi thu xếp một phần sản nghiệp ở đất phong, chuyển sang danh nghĩa của cậu ấy.”
“Trang thiếu gia liệu có chịu cùng chúng ta về đất phong không?”
Về điểm này, Liễu Thất vẫn rất lo lắng. Người ở Kinh thành vốn dĩ luôn tự cao tự đại, Thượng Kinh phồn hoa là thế, đi tới đất phong xa xôi, chỉ sợ nhiều quý nhân sẽ không tình nguyện, ví như...
Liễu Thất thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi: “Nếu đã muốn dạy quản lý sản nghiệp, vậy thì...”
Sầm Nghiên: “Thực ra để A tỷ đến dạy là tốt nhất, đáng tiếc...”
“Ngươi cứ tìm người đi, có thể để cậu ấy dùng Vương phủ để luyện tay, biết đâu... sau này sẽ có lúc dùng tới.”
Liễu Thất không dám hỏi thêm nữa, sợ chạm vào nỗi đau của Sầm Nghiên.
Đợi lúc từ thư phòng đi ra, gió thổi qua, Liễu Thất bỗng cảm thấy sau lưng lại phát lạnh. Lúc vừa nhắc đến thì không thấy gì, hiện tại quay đầu ngẫm lại, tình cảnh này sao mà giống với Đào thái phi năm đó thế...
A phi phi phi, nghĩ cái gì thế không biết!
Liễu Thất vội vàng gạt đi những ý nghĩ này. Tất nhiên là không giống nhau. Ít nhất là Trang thiếu gia cực kỳ để tâm đến Thế tử tương lai.
Lắc lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ lộn xộn, sản nghiệp Vương phủ rất khổng lồ, Liễu Thất nghĩ một chút rồi xoay người bắt tay vào thu xếp.
Dưỡng bệnh xong xuôi, Sầm Nghiên lên triều. Ngay tại chỗ, Bệ hạ đã hỏi thăm thân thể hắn, lại ban thưởng rất nhiều thứ, Sầm Nghiên tạ ơn.
Rời triều đi tới Đại Lý Tự, công văn trên án thư cần phê duyệt đã chất thành một ngọn núi nhỏ. Trước khi về triều, những văn thư khẩn cấp đều được đưa đến Vương phủ để Sầm Nghiên xử lý xong rồi. Nhưng tích lũy ngày qua ngày, việc nhỏ cũng không ít. Cả ngày hôm ấy hắn đều chôn chân tại Đại Lý Tự.
Buổi chiều định tiếp tục làm việc, hắn bị Liễu Thất nhắc nhở một câu: “Vương phủ đến hỏi, chúng ta có về dùng bữa hay không?”
Gần đây Sầm Nghiên đều nghỉ tại đông sương. Cho nên lời này thực chất là Trang Đông Khanh hỏi, hỏi xem có cần đợi Sầm Nghiên hay không.
Sầm Nghiên ngẩn người, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, nhíu mày: “Sao ngươi không nói sớm?”
Liễu Thất: “... Ngày mai ta sẽ chú ý.”
Lúc Sầm Nghiên xem văn thư vốn không cho phép ai lên tiếng quấy rầy, hắn làm việc lại hết sức tập trung. Liễu Thất đã canh chừng rất lâu, khó khăn lắm mới tìm được kẽ hở lúc hắn uống nước để bẩm báo, nhưng rốt cuộc gã vẫn đánh giá thấp sức nặng của Trang Đông Khanh trong lòng Sầm Nghiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)