Nghiến chặt răng, Hách Tam rốt cuộc không thốt ra lời nào thiếu thỏa đáng. Cho dù hoàn cảnh hiện tại không có gì phải e ngại, hắn vẫn cố kìm nén lại. Dẫu nhẫn nhịn được, nhưng mặt hắn đã đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
Từ Tứ cau mày, thần sắc cũng đầy vẻ khó chịu, cố gắng đè nén cảm xúc. Nhìn sang Liễu Thất, trên mặt hắn không có biểu cảm gì quá khích, nhưng đầu lại gục xuống.
Sầm Nghiên thở hắt ra một hơi: "Làm khó các ngươi rồi."
Hách Tam nghiêng mặt, cực nhanh lau đi nước mắt. Từ Tứ cũng cúi thấp đầu, không muốn để bản thân thất thố. Liễu Thất chỉ nhắm nghiền mắt lại.
Một lát sau, Liễu Thất trầm giọng: "Chỉ cần chủ tử bình an, mọi chuyện khác đều không đáng ngại."
Khoảng thời gian này, Vương phủ quả thực vất vả. Bị xem nhẹ, không có Hổ phù nên ngay cả người của mình cũng không điều động được, thậm chí những lời công kích vô căn cứ gần đây đều khiến người ta sốt ruột. Nhưng những điều đó đều không phải là quan trọng nhất. Quan trọng nhất là suốt thời gian qua Sầm Nghiên bặt vô âm tín, sống chết không rõ, đây mới là điều khiến người trong Vương phủ đau đớn như đứt từng khúc ruột.
Hách Tam nghẹn ngào: "Liễu Thất nói đúng. Lão Vương gia đem chủ tử giao cho chúng ta, là do chúng ta hộ vệ không chu toàn mới khiến chủ tử khốn đốn tại đây. Thuộc hạ vô năng!"
Từ Tứ tiếp lời: "Chỉ cần chủ tử không sao, vậy vạn sự đều tốt."
Trong lòng Liễu Thất vẫn lo lắng cho thân thể của Sầm Nghiên. Cho dù ở cửa đã hỏi qua hai hộ vệ kia, nhưng cũng chỉ được đôi ba câu ngắn ngủi, rốt cuộc y vẫn cần đích thân xác nhận: "Chất độc của rắn trên người ngài..."
Một lời này thức tỉnh Hách Tam và Từ Tứ. Trong khoảnh khắc, ba đôi mắt lo âu đều đổ dồn về phía Sầm Nghiên.
Sầm Nghiên đáp: "Mạng lớn, đã không sao rồi."
Liễu Thất thở phào nhẹ nhõm, bờ vai và tấm lưng vốn gồng thẳng suốt cả quãng đường cuối cùng cũng thả lỏng xuống. Nhất thời, mấy thầy trò bắt đầu kể chi tiết cho nhau nghe về tình hình riêng của mỗi người trong thời gian qua.
Nửa đêm, trằn trọc, phát sốt... Cậu, Sầm Nghiên, nụ hôn... hôn sâu... hôn kiểu Pháp... Cậu bị nắm lấy... bị những ngón tay thon dài kia...
A a a a! Đó đều là cái gì thế này!
Trang Đông Khanh thà rằng bản thân không nhớ nổi! Điên rồi! Đây là mơ thôi, chắc chắn là mơ...
"Thiếu gia, cậu tỉnh rồi à~"
"Ơ, sao trên giường lại có gối của Vương gia thế này?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

