"Cái này... cái này..."
Trang Đông Khanh nhã nhặn từ chối: "Thế này không tiện lắm đâu?!"
Hộ vệ đáp: "Hay là để ta hỏi một chút, cho Lục Phúc vào lau rửa, thay y phục cho chủ tử?"
Nhận thấy sự miễn cưỡng của Trang Đông Khanh, hộ vệ không tiếp tục khẩn cầu nữa mà lùi lại một bước. Trang Đông Khanh gật đầu đồng ý.
Hộ vệ đi vào trong, Trang Đông Khanh đứng ở cửa lắng nghe. Chẳng bao lâu sau, giọng nói yếu ớt của Sầm Nghiên truyền ra: "Thay y phục là được rồi."
Trang Đông Khanh: "..."
Hộ vệ bước ra, cùng Trang Đông Khanh mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Cậu rất muốn từ chối, nhưng lại sợ người bệnh phát sốt. Mà một khi đã sốt thì xử lý rất phiền phức. Cậu thực sự rất muốn từ chối, nhưng nghĩ đến việc hắn từng ngâm mình dưới sông, khắp người toàn là uế vật bẩn thỉu, nếu không lau sạch da thịt thì vết thương sẽ bị nhiễm trùng... Nhưng mà, thực sự là rất muốn từ chối...
"Được rồi."
Không chịu nổi ánh mắt van nài của hộ vệ, Trang Đông Khanh đành thỏa hiệp.
Công việc chăm sóc người bệnh này cậu vốn rất thuận tay. Trước đây cậu từng chăm sóc dì, tuy lúc đó có mời người làm nhưng những việc có thể tự tay làm, Trang Đông Khanh đều làm hết. Cậu sợ người ngoài làm không cẩn thận. Học y hơn nửa năm, cậu cũng tích lũy được không ít kiến thức chăm nom.
Xem kìa, giờ chẳng phải đã dùng tới rồi sao. Dù cậu cũng chẳng tha thiết gì việc thi triển cái tài lẻ này cho lắm.
Hộ vệ hỏi: "Vậy để ta vào..."
Trang Đông Khanh ngăn lại: "Không cần, lát nữa ta trực tiếp bưng nước vào luôn. Nếu ngài ấy không còn sức để chống đối, ít nhất ta cũng phải ấn ngài ấy xuống để lau sạch vùng da quanh vết thương một lần."
Đó là giới hạn cuối cùng rồi, coi như cậu đã tận tình tận nghĩa.
Có lẽ vì ánh mắt của Trang Đông Khanh trông quá thê lương, hộ vệ nghẹn lời, không tiếp tục "van nài" thêm nữa. May quá, cục diện đôi bên cùng cầu xin nhau đã không xảy ra.
Chút rượu mạnh mang theo để rửa vết tên của Sầm Nghiên đã cạn sạch. Trang Đông Khanh bảo hộ vệ đi hỏi xem có thể mua được rượu do dân làng tự nấu hay không, sẵn tiện nấu chút cháo mang tới.
Hộ vệ đi một lát, dùng nửa chiếc trâm bạc còn thừa đổi về hai vò rượu mạnh lớn. Rượu không phải mua của nhà này mà là của nhà thợ săn bên cạnh. Hộ vệ đã kiểm tra, đúng là rượu mạnh, Trang Đông Khanh ngửi thử rồi gật đầu.
Lục Phúc và đám hộ vệ ăn lương khô lót dạ trước, Trang Đông Khanh cũng ăn một chút. Sầm Nghiên... đoán chừng hắn ăn không nổi, hộ vệ vào hỏi một lần, quả nhiên hắn không muốn dùng bữa.
Người Trang Đông Khanh không bẩn, chỉ là ra mồ hôi. Cậu dùng nước nóng rửa tay, tự lau rửa qua loa một lượt rồi thay y phục sạch sẽ. Cậu bảo hộ vệ và Lục Phúc tiếp tục đun nước, bản thân thì ngồi tĩnh tọa chuẩn bị tâm lý một hồi, sau đó mới bưng chậu nước nóng đi tìm Sầm Nghiên.
Đồ đạc trong nhà này vốn được chuẩn bị cho đám cưới, gia chủ thực ra không muốn cho mượn. Hộ vệ phải giả vờ kỳ kèo mặc cả rất lâu, rồi "miễn cưỡng" trả thêm tiền, với cái giá đủ để mua lại một bộ mới hoàn toàn mới nhận được quyền sử dụng.
Trang Đông Khanh cảm thấy nơi họ đang ở chắc chắn không phải ngôi nhà mà nam chính Lý Ương từng lưu lạc tới. Nhưng thôi, ké được "bàn tay vàng" của nam chính mà đến được đây, tìm được chỗ ở ổn định đã là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa!
Cậu không nghĩ ngợi nhiều. Vương phủ không thiếu tiền, hộ vệ tính toán chi li là vì sợ bị dân làng để mắt tới rồi nảy lòng tham mưu sát đoạt bảo, thà giả vờ nghèo túng một chút cho an toàn, đạo lý này Trang Đông Khanh đều hiểu.
Bưng nước nóng vào phòng, cậu thấm ướt chiếc khăn sạch. Trang Đông Khanh ngồi xổm xuống bên cạnh Sầm Nghiên, thấy hắn chưa tỉnh, cậu định bụng lau tay cho hắn trước.
Vừa ngẩng đầu lên, Sầm Nghiên đã mở mắt.
Trang Đông Khanh cảm thấy khó xử vô cùng, cố kìm nén nói: "Ngài tỉnh rồi, để ta lau người rồi thay y phục cho ngài."
Sầm Nghiên nhìn cậu chăm chằm. Trang Đông Khanh thấy tai mình nóng bừng lên. Sầm Nghiên hỏi: "Ngươi làm sao?"
"Bùm" một tiếng, da mặt cậu như muốn nổ tung.
Trang Đông Khanh cố trấn tĩnh, gật đầu: "Ừm, ta làm." Cậu vừa bấm ngón tay vừa nói: "Nước sông bẩn lắm, có rất nhiều thứ không sạch sẽ dính vào người không tốt đâu. À đúng rồi, tóc của ngài cũng phải xõa ra để lau qua nước một lần, sau đó thay đồ sạch thì vết thương mới nhanh lành, nếu không..."
Sầm Nghiên tiếp lời: "Nếu không sẽ phát sốt đúng chứ?"
Cái chuyện này không qua đi được à! Trang Đông Khanh trừng mắt nhìn hắn: "... Đúng!"
Sầm Nghiên: "Ngươi đỏ mặt rồi."
Lại một tiếng "bùm", mặt mũi cậu chẳng còn chút tôn nghiêm nào.
Trang Đông Khanh: "... Ồ."
Sầm Nghiên bật cười, giọng nói vẫn không chút sức lực: "Lừa ngươi đấy, thực ra chỉ có tai là đỏ thôi."
Trang Đông Khanh: "..." Việc này cậu không làm nữa, ai thích thì vào mà làm đi!
Sầm Nghiên: "Vậy phiền ngươi."
Ơ? Ơ kìa?
Trang Đông Khanh ngẩn ra, ánh mắt đảo liên hồi: "Ngài không từ chối một chút sao?"
"Chẳng phải lúc ở cửa ngươi đã nói, nếu ta không còn sức chống cự thì sẽ ấn ta xuống để làm tới sao?"
Trang Đông Khanh: "..."
Sầm Nghiên nhắm mắt: "Quả thực là không còn sức, nên không dám để ngươi phải mệt nhọc gọi người vào đè ta lại đâu. Đến đi."
Không phải chứ, thính lực của hắn tốt đến vậy sao? Quá đáng thật mà!
Lần này Trang Đông Khanh thực sự cảm thấy mặt mình nóng hổi. Cậu nuốt ngược lời từ chối vào trong, bảo: "Ta tháo tóc cho ngài trước, gội sạch rồi để khô dần, trong lúc đó sẽ lau người, được không?" Ngừng một chút, cậu nói thêm: "Gội đầu có thể gọi Lục Phúc vào không? Hắn lau tóc thuần thục hơn ta."
Sầm Nghiên có lẽ thực sự sợ bị cưỡng ép nên "ừm" một tiếng, vô cùng phối hợp.
"..." Cứu mạng, cậu thực sự không có ý đó mà!
Trang Đông Khanh nỗ lực gạt bỏ những suy nghĩ lộn xộn, gọi Lục Phúc vào. Hai người phối hợp gội đầu cho Sầm Nghiên. Kiểu tóc đuôi ngựa cao vốn dễ tháo, xõa tóc ra rồi ngâm nước. Lục Phúc tay chân vụng về, Trang Đông Khanh sợ hắn làm đau vị tổ tông này rồi bị giận lây, nên việc gội đầu vẫn là cậu tự làm. Vẫn câu nói cũ, việc chăm sóc người bệnh cậu làm rất quen, nhưng cậu thực sự không muốn thi triển cái kỹ năng này chút nào.
Gội xong, Lục Phúc lau tóc cho Sầm Nghiên. Đợi tóc khô được một nửa, cậu dùng khăn bọc lại rồi bảo Lục Phúc ra ngoài, để lại mọi việc cho Trang Đông Khanh.
Ánh nến chập chờn, Trang Đông Khanh nuốt nước miếng, đánh bạo hỏi: "Ngài... tay có cử động được không?"
Sầm Nghiên: "Bên bả vai không bị thương thì vẫn ổn."
Ước lượng chiều dài cánh tay của Sầm Nghiên, Trang Đông Khanh thương lượng: "Vậy... những chỗ nhạy cảm thì ngài tự mình làm nhé. Những chỗ khác, chỗ nào ngài muốn lau hoặc lau tới được thì tự làm, chỗ nào không được thì ta giúp. Ngài thấy sao?"
Sầm Nghiên mở mắt nhìn chằm chằm Trang Đông Khanh. Đồng tử hắn nhạt màu, tựa như hai viên hổ phách. Trang Đông Khanh không ngừng tự nhắc mình phải bình tĩnh, nhưng vô dụng, tay trái vẫn không tự chủ được mà cấu vào tay phải.
Đồng ý đi, đồng ý đi mà! Đừng nói gì thêm nữa, cầu xin ngài đấy!
Không biết có phải do nghe thấy lời cầu nguyện của cậu hay không, cuối cùng Sầm Nghiên cũng nhàn nhạt "ừm" một tiếng, coi như đồng ý.
Trang Đông Khanh cầm tấm chăn để sang một bên, bấm bụng tiến tới cởi y phục cho Sầm Nghiên. Sầm Nghiên vốn dĩ đang nhắm mắt, lúc này lại mở ra.
Trang Đông Khanh cảm thấy ánh mắt kia giống như kim châm, khiến cậu bứt rứt khó chịu. Cởi xong áo ngoài, chuẩn bị đến lớp áo trong, cậu bị nhìn đến mức không chịu nổi nữa, nhỏ giọng lầm bầm: "Ta sẽ không chiếm tiện nghi của ngài đâu, đừng nhìn chằm chằm như thế, cứ như là..."
Cứ như phòng hỏa tiễn, phòng sắc lang vậy.
"Ta đâu phải người xấu chứ." Cậu lí nhí trong miệng.
"Không tự nhiên à?" Hiếm khi thấy Sầm Nghiên hỏi một câu bình thường.
Trang Đông Khanh gật đầu như giã tỏi.
Sầm Nghiên bảo: "Vậy ngươi lấy dải buộc tóc che mắt ta lại đi."
"Hả?"
Sầm Nghiên nhìn cậu, không rõ là do kiệt sức hay vì lý do gì khác mà ánh mắt lúc này có thể coi là ôn hòa.
Trang Đông Khanh: "Có... có được không?"
Sầm Nghiên: "Nếu điều đó khiến ngươi thấy thoải mái hơn."
Trang Đông Khanh quả thực đã dùng dải buộc tóc che mắt Sầm Nghiên lại. Vừa che xong, quả nhiên cậu thấy nhẹ nhõm hẳn. Nhưng che mắt rồi lại nảy sinh vấn đề: "Ta muốn lau lưng cho ngài trước, sau đó ngài nằm xuống giường để lau phía trước... Ừm, cái này..."
Ở trên đống rơm này khó thao tác quá.
Cũng may Sầm Nghiên hiểu ý, thấy cậu khó xử, hắn hiến kế: "Vậy ta đứng lên cho người lau nhé?"
"Ngài đứng dậy nổi không?"
"Dựa vào tường thì đứng được một lát, nhưng ngươi phải nhanh lên đấy."
"Được."
Vừa che mắt hắn lại, Trang Đông Khanh lập tức coi Sầm Nghiên như những tiêu bản cơ thể cậu từng thấy trong tiết giải phẫu: không giới tính, chỉ là vật mẫu. Cởi áo, thoát quần... Ừm, tỷ lệ cơ thể không tồi... À phi, đừng quan tâm mấy thứ tào lao này, làm chính sự, mình là người có kinh nghiệm!
"Ta đỡ ngài, ngài thử đứng lên xem."
"Được."
Cậu đưa tay đỡ Sầm Nghiên đứng dậy, nhưng vì bắp chân hắn vừa bị rắn cắn nên đứng không vững, lảo đảo một hồi. Trang Đông Khanh chưa kịp định thần thì đối phương đã đổ rầm, dán chặt lên người cậu.
Hơi nóng từ cơ thể hắn lập tức xuyên qua lớp y phục, khiến lòng Trang Đông Khanh gào thét như điên dại.
Sầm Nghiên khẽ nói: "Xin lỗi."
"Không... không sao, không có gì."
Đỡ vững Sầm Nghiên, Trang Đông Khanh lắp bắp chỉ dẫn: "Ngài bước về phía trước mấy bước, đúng rồi, có chạm được vào tường không? Phải rồi, xoay người lại đi, để ta lau lưng cho ngài."
"Đợi..."
Lời còn chưa dứt, Sầm Nghiên đã xoay người lại.
Đường thắt lưng thật đẹp.
Không đúng! Cậu không được mê đắm nam sắc, cậu là người học y, phải chính trực! Trong lòng Trang Đông Khanh như có chú mèo nhỏ đang khóc ròng, cậu vội ngoảnh mặt đi, lấy tấm chăn quấn quanh eo Sầm Nghiên, rồi cầm tay hắn hướng dẫn: "Cầm lấy chỗ này!"
May thay, Sầm Nghiên rất phối hợp.
Trang Đông Khanh vắt ráo khăn, bắt đầu lau lưng cho Sầm Nghiên. Vì đã làm quen tay nên cậu lau rất nhanh và sạch.
Cơ thịt ở lưng không tồi. Trên người có vài vết sẹo cũ, chắc là dấu vết từ những trận chiến trước đây. Đôi chân cũng thật dài. Thật may là sau lưng không có vết thương do đao kiếm, như vậy tối đến nằm ngủ cũng dễ chịu hơn đôi chút.
Sầm Nghiên cứ ngỡ sẽ phải đợi rất lâu, không ngờ thủ pháp của Trang Đông Khanh lại chuyên nghiệp đến thế, động tác nhanh thoăn thoắt mà những chỗ khuất đều được chăm sóc kỹ càng. Sau lần lau thứ nhất, Sầm Nghiên chưa kịp lên tiếng thì Trang Đông Khanh đã ra cửa đổi chậu nước mới để lau lần thứ hai. Cảm giác sạch sẽ khiến lòng Sầm Nghiên thoải mái hơn hẳn.
Đến khi Trang Đông Khanh lau tới lần thứ ba, dù không được tắm rửa hẳn hoi nhưng Sầm Nghiên đã cảm thấy cơ thể mình không còn bẩn thỉu nữa.
Trang Đông Khanh ngập ngừng: "Chỗ... chỗ bị chăn quấn quanh đó, ngài tự mình lau nhé?"
Những nơi như cơ mông thì cậu xin kiếu, chạm vào đó thì đúng là biến thái thật sự. Cũng may Sầm Nghiên không làm khó cậu, chỉ đáp: "Để ta thử."
"Được."
Trang Đông Khanh ngước mắt nhìn lên trần nhà, trao lại tấm khăn rồi quay đầu đi chỗ khác: "Ngài lau xong thì bảo ta một tiếng, ta giúp ngài vắt khăn."
Tiếng sột soạt vang lên, dù biết Sầm Nghiên đang làm gì nhưng mặt Trang Đông Khanh vẫn nóng bừng như lửa đốt.
"Xong rồi." Không ngờ hắn làm cũng nhanh thật.
Sau ba lần vắt khăn như thế, Trang Đông Khanh đỡ Sầm Nghiên về lại giường đệm. Vừa nằm xuống, Sầm Nghiên cảm thấy tóc bị đè trúng, chưa kịp nói gì thì đã có một bàn tay dịu dàng luồn vào, kéo tóc hắn ra rồi để sang một bên. Sầm Nghiên im lặng.
"Ta ra ngoài đổi chậu nước khác."
Sầm Nghiên: "Làm phiền ngươi rồi."
Xem ra hắn đã trở nên dễ nói chuyện hơn trước rồi.
Nước đã được đun sẵn, Lục Phúc nhanh nhẹn thay chậu nước mới cho Trang Đông Khanh. Cậu quay lại phòng tiếp tục công việc.
Ực... lần này là mặt trước.
"Ngửa đầu lên."
Sầm Nghiên ngoan ngoãn làm theo. Với kinh nghiệm đọc đủ loại truyện tình ái trước đây, trong đầu Trang Đông Khanh bỗng nảy sinh những liên tưởng về một hiện trường "hỏng bét".
Dừng lại... không thể dừng lại được... Thôi bỏ đi, dù sao cậu cũng thích đàn ông, biết làm thế nào được. Cái khảo nghiệm này quả thực cậu vượt không qua nổi.
Có cơ ngực. Có cơ bụng.
Khốn kiếp, rốt cuộc nam nhân này có chỗ nào không hoàn hảo chứ? Chẳng trách mặt cậu lại đỏ lựng lên như thế này, đến chính nhân quân tử cũng khó lòng mà giữ mình trước khảo nghiệm này được!
Gian nan lau xong ba lượt, trên chóp mũi Trang Đông Khanh đã lấm tấm mồ hôi. Việc lau người thì đơn giản, nhưng khống chế những suy nghĩ lung tung trong đầu mới thực sự là khó.
Đến lúc dùng rượu mạnh để sát trùng quanh vết thương, Sầm Nghiên hít một hơi lạnh, nghe tiếng như đang thở dốc.
Aaaa, thật là một hình ảnh dễ gây hiểu lầm!
Sau khi dọn dẹp xong, Sầm Nghiên bỗng lên tiếng như đang tán gẫu: "Ta cứ ngỡ Triệu gia không đi theo thì sẽ thoát được kiếp này, không ngờ ngươi cũng học được bài này của lão."
Trang Đông Khanh ngạc nhiên: "Triệu gia cũng hay làm vậy sao?"
"Ừm, đám Hách Tam, Từ Tứ và cả ta, hễ bị thương là chẳng ai muốn rơi vào tay lão cả." Ngừng một chút, hắn lại thừa nhận: "Nhưng quả thực là vết thương lành rất nhanh."
Thần y đúng là có bản lĩnh riêng, vào thời đại này mà ý thức giữ gìn vệ sinh đã vượt xa các nước ngoại bang rồi. Trang Đông Khanh quệt mồ hôi, đi đổi chậu nước cuối cùng.
Sau khi lau sạch phía trước và những chỗ có thể chạm tới phía sau một lần nữa, cậu trao chiếc khăn đã vắt ráo cho Sầm Nghiên để ngài tự vệ sinh phần cuối cùng. Lần này, thời gian có vẻ lâu hơn một chút.
Trang Đông Khanh cố gắng phớt lờ những tiếng động nhỏ vụn kia, nhưng vành tai vẫn cảm thấy nóng rực.
"Xong rồi."
Cùng với tiếng gọi, Trang Đông Khanh đón lấy chiếc khăn bẩn. Cứ nghĩ đến việc chiếc khăn đó vừa chạm vào đâu là cậu lại thấy đôi bàn tay mình như bị bỏng.
Trong lúc Trang Đông Khanh giặt khăn, Sầm Nghiên hỏi: "Có thể tháo dải buộc tóc ra được chưa?"
"Không được!"
Nói xong thấy mình hơi kích động, cậu hắng giọng một cái, giả vờ nghiêm túc: "Cái đó... thì... cứ sờ soạng mà lau thôi, cũng đâu nhất thiết phải nhìn, có đúng không?"
Sầm Nghiên im lặng một lát, rồi khẽ nói: "Này, có phải bây giờ mặt ngươi đang đỏ bừng lên rồi không?"
"..." Khốn kiếp, bị hắn đoán trúng rồi!
Trang Đông Khanh còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Sầm Nghiên giơ tay, khẽ gạt dải buộc tóc xuống.
Khoảnh khắc tầm mắt giao nhau, Sầm Nghiên chợt lặng đi.
"Phì." Không nhịn được, Sầm Nghiên bật cười thành tiếng.
Mà khuôn mặt vốn đã đỏ của Trang Đông Khanh, dưới tiếng cười của Sầm Nghiên, lại càng nóng bừng lên, đậm thêm mấy phần sắc đỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)