Liễu Thất hỏi: “Chủ tử bọn họ đâu rồi?”
Hộ vệ đáp: “Chưa thấy ngài ấy trong đám cấm quân, chắc hẳn vẫn còn ở sâu trong bãi săn.”
Liễu Thất gật đầu. Có Hách Tam, Từ Tứ cùng đám tinh binh của Vương phủ ở đó, hắn cũng không quá lo lắng cho an nguy của nhóm người Sầm Nghiên. Nhưng để bảo đảm, hắn vẫn sai hộ vệ ra ngoài canh chừng, hễ có tin tức mới nhất của bọn hắn thì lập tức về bẩm báo.
Hộ vệ lĩnh mệnh rời đi.
Liễu Thất nhìn sang Trang Đông Khanh, thấy cậu đang lộ vẻ trầm tư. Do dự một lát, Liễu Thất lên tiếng đề nghị: “Trang công tử có muốn về hành cung trước không? Nếu thực sự có gấu thì ở đây không an toàn lắm. Nếu ta liệu không sai, lát nữa cấm quân cũng sẽ lần lượt hộ tống các quý nhân rời đi thôi.”
Trang Đông Khanh quả thực đang nghĩ chuyện khác, nghĩ đến mức xuất thần: “Gấu nhỏ ở bãi săn là gấu bao nhiêu tuổi? Gấu mẹ dạy con săn mồi thường phải mang theo đến khi ba tuổi mới buông tay, lâu hơn thì có khi đến bốn tuổi. Khi đó, trông chúng chẳng khác gì gấu trưởng thành cả.”
“Sao lại chỉ có một con gấu nhỏ đơn độc được?”
Liễu Thất bị hỏi thì ngẩn người: “Gấu vốn ít gặp, những tập tính này ngài xác định chứ?”
Trang Đông Khanh gật đầu. Cậu vốn là một "fan cứng" của các chương trình thế giới động vật, mấy lời thuyết minh kinh điển kiểu "mùa xuân đã đến" cậu đều thuộc lòng.
Kiếp trước cậu theo học ngành y, tuy vào trường chưa bao lâu đã phải bảo lưu vì bệnh tình của dì, chẳng học được gì nhiều nhưng áp lực ngành y rất lớn, sách chuyên ngành cuốn nào cũng dày như viên gạch. Mỗi khi học đến mụ mẫm, Trang Đông Khanh lại thích xem video về động vật nhỏ và ẩm thực để thư giãn.
Thấy thần sắc cậu quả quyết, Liễu Thất cũng nhận ra điều bất thường. Hắn liếc nhìn xung quanh rồi hạ thấp giọng: “Ngài cảm thấy con gấu đột nhiên xuất hiện kia là mẹ của con gấu nhỏ sao?”
“Cũng không nhất định. Loại động vật nuôi con lâu thế này thì bản năng làm mẹ rất mạnh. Nếu con gấu cái này vừa vặn mất con gần đây, có thể nó sẽ coi con gấu nhỏ trong bãi săn là con mình mà nuôi dưỡng.”
Nói cho cùng, Trang Đông Khanh thở dài: “Ta chỉ cảm thấy có gì đó không đúng.”
Liễu Thất gật đầu ghi nhớ, định bụng đợi Sầm Nghiên về sẽ bẩm báo, xem hắn định liệu thế nào.
Vừa dứt lời, thị vệ đã trở về mang theo tin mới nhất: Nhóm người Sầm Nghiên không sao, đã từ sâu trong bãi săn trở về. Thánh thượng lệnh cho hắn dẫn một đội cấm quân tham gia cuộc vây bắt gấu đen. Chư vị hoàng tử và đại thần, ngoại trừ Tam hoàng tử bị thương nhẹ khi săn bắn, những người còn lại đều bình an và đang lần lượt rút lui.
Vừa dứt lời, trong tầm mắt Trang Đông Khanh xuất hiện kỵ binh của Vương phủ. Từ xa, đoàn người lao đi như gió cuốn, lộ diện nơi bìa rừng. Chỉ trong nháy mắt, ngựa đã phi đến gần. Sầm Nghiên dẫn đầu, hai bên là Hách Tam và Từ Tứ.
Trang Đông Khanh kéo tay Liễu Thất, ra hiệu cho hắn nhìn.
Khi cách lều bạt khoảng hai ba trăm mét, Sầm Nghiên ghì cương, kỵ binh phía sau cũng lập tức dừng lại.
Ừm, đã từng thấy Sầm Nghiên mặc công phục và thường phục, đây là lần đầu tiên Trang Đông Khanh thấy rõ dáng vẻ của hắn khi mặc kỵ trang. Vì để thuận tiện vận động, kỵ trang không có tay áo rộng hay tà áo dài mà ôm sát vào cơ thể. Nhìn từ xa, vai rộng eo thon, sống lưng thẳng tắp, chân tay dài rộng, quả thực xứng với bốn chữ "anh tư bừng sáng".
Tư thế cưỡi ngựa của hắn rất ung dung, nhìn là biết người thường xuyên trên lưng ngựa. Động tác không hề màu mè nhưng điều khiển ngựa cực kỳ hiệu quả, mỗi cử động đều tự nhiên như thể hòa làm một với chiến mã.
Trong lúc ngựa giảm tốc, hắn tình cờ nghiêng mặt sang, mắt Trang Đông Khanh hơi mở to. Chiếc mũ quan đội đầu trang trọng ngày thường đã được tháo xuống, để thuận tiện, hắn dùng dây buộc tóc ra sau đầu thành kiểu đuôi ngựa cao...
Nói thế nào nhỉ, trông thêm vài phần khí chất thiếu niên, thực sự là rất ưa nhìn. Sầm Nghiên mà sinh ở thời hiện đại, không đi làm người mẫu thì đúng là phí của trời.
Tầm mắt Trang Đông Khanh cứ dính chặt lấy gương mặt người ta. Cách một khoảng xa, bỗng nhiên Sầm Nghiên cũng nhìn sang phía này. Nguyên thân có chút cận thị, Trang Đông Khanh không chắc hắn có đang nhìn mình hay không, nhưng cảm giác thì đúng là vậy.
Liễu Thất sợ Sầm Nghiên không tìm thấy lều, liền giơ cao tay vẫy. Sầm Nghiên gật đầu từ xa, ra hiệu đã thấy. Thấy rồi nhưng hắn không đi qua ngay, tầm mắt đảo qua một lượt như đang xác nhận điều gì, rồi bỗng giơ roi ngựa lên ra hiệu.
Liễu Thất nói: “Chủ tử bảo chúng ta trở về.”
Sầm Nghiên đã lên tiếng, nô bộc trong lều lập tức động thủ thu dọn. Đợi Liễu Thất đưa Trang Đông Khanh cùng đoàn người lên đường về hướng hành cung, Sầm Nghiên vẫn ngồi trên lưng ngựa, từ xa dõi theo họ.
Đi được một đoạn, Trang Đông Khanh như bị ma xui quỷ khiến mà ngoái đầu lại, muốn xem Sầm Nghiên đã đi chưa. Chưa đi, hắn vẫn ở đó, đang đưa mắt tiễn họ.
Khoảng cách quá xa, bóng dáng người kia trong tầm mắt Trang Đông Khanh đã mờ nhạt. Chợt, cái bóng mờ ảo ấy vẫy vẫy tay. Trang Đông Khanh nảy sinh cảm giác kỳ lạ rằng hắn đang vẫy tay với mình, bảo cậu đi mau đi, đừng ngoái đầu lại nữa.
Vào đến hành cung, có thể cảm nhận rõ bầu không khí đã khác hẳn. Khắp nơi người đi kẻ lại, cung nhân qua lại tấp nập, ai nấy đều bước chân vội vã. Trang Đông Khanh không nhìn ra được nguyên cớ, cũng chẳng tò mò, chỉ lẳng lặng theo Liễu Thất và Triệu gia trở về điện phụ của họ.
Vừa bước qua cửa chính, thế giới như tĩnh lặng hẳn lại.
Liễu Thất dặn: “Mọi người cứ về chỗ ở của mình đi, không có việc gì thì đừng ra ngoài.”
Đám nô bộc đồng thanh vâng dạ rồi giải tán. Liễu Thất nhìn sang Trang Đông Khanh, cậu lập tức cam đoan: “Ta cũng về phòng ở, có việc gì sẽ tìm ngươi.”
Liễu Thất gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ta ở ngay điện chính, lát nữa sẽ phái người ra ngoài nghe ngóng tin tức bãi săn, nếu có tình hình mới sẽ lại tới bẩm báo với công tử.”
“Được.”
Triệu gia lên tiếng: “Vừa hay, hôm nay cũng đến lúc châm cứu rồi, làm ngay bây giờ luôn đi.”
Lão sai dược đồng về phòng lấy kim, rồi cùng Trang Đông Khanh đi vào phòng cậu. Sau khi châm xong một liệu trình thì cũng đến giờ dùng bữa trưa. Lục Phúc xuống tiểu khứu phòng xách cặp lồng cơm về, nói với Trang Đông Khanh: “Ta thấy ngoài sân có để mấy con thỏ rừng, hoẵng và một con hươu, chắc là sản vật săn được hôm nay của Vương phủ.”
Trang Đông Khanh hỏi: “Vậy người của họ đã về chưa?”
Lục Phúc lắc đầu: “Chỉ thấy con mồi chứ chưa thấy người.”
Lại nói thêm: “Nghe nói trưa nay vốn định tổ chức tiệc nướng tại bãi săn, mọi thứ đã an bài bên đó cả. May mắn là Vương phủ có mang theo đầu bếp riêng, bên này lại có bếp nhỏ nên việc nhóm lửa không thành vấn đề. Các quý nhân đột ngột về hành cung khiến bếp lớn bên kia bận tối mày tối mặt. Mấy quan viên cấp thấp và gia quyến chắc chẳng biết phải đợi đến bao giờ mới có cơm trưa mà ăn.”
Điều này giải thích cho sự bận rộn của đám cung nhân trong hành cung.
Dùng bữa xong, ngủ trưa dậy vẫn không thấy bóng dáng Sầm Nghiên đâu. Trang Đông Khanh lại ra sân nằm ghế xích đu, pha trà ngắm cảnh, thong thả ngắm hoa. Liễu Thất bận rộn ở điện chính, không ngừng dặn dò nô bộc. Điện hành cung không lớn, Trang Đông Khanh có thể thấy Liễu Thất và ngược lại.
Giữa chừng, Liễu Thất có qua hai lần để cập nhật tình hình bên ngoài cho Trang Đông Khanh.
Một là chuyện Tam hoàng tử bị thương vào xương, đã nắn lại nhưng cần tĩnh dưỡng. Hành cung xây dựa vào núi, lên xuống bất tiện, tình hình lại đang hỗn loạn, nên để thuận tiện cho việc dưỡng bệnh, cấm quân đã đưa người xuống núi trước.
Hai là tiến độ vây bắt gấu vẫn đang tiếp tục, các quý nhân trong bãi săn đều đã rút lui.
Ba là lời nhắn của Sầm Nghiên, bảo họ cứ ở yên trong điện, mọi việc nghe Liễu Thất sắp xếp, nếu không cần thiết thì tuyệt đối đừng ra ngoài.
Trang Đông Khanh hỏi: “Thế đã thấy con gấu nào chưa?”
Trang Đông Khanh lại gật đầu: “Vậy thì tốt, đừng để bụng đói mà làm việc, mệt lắm.”
“Người của Vương phủ đều từng theo quân chinh chiến, họ biết tự lo liệu mà.”
Đợi mãi cho đến khi hoàng hôn buông xuống, bóng tối bao trùm, nhóm người Sầm Nghiên mới trở về. Ai nấy mặt mày mệt mỏi, xem ra đã bận rộn cả ngày.
Buổi chiều, Sầm Nghiên dẫn đội tiến sâu vào bãi săn, đi vừa xa vừa hẻo lánh nên người đưa cơm của Vương phủ không tìm được. Lúc về ai nấy đều đói bụng, Liễu Thất sai người kê bàn ngay giữa sân. Lúc này cũng chẳng còn câu nệ nhiều, Sầm Nghiên cùng Hách Tam, Từ Tứ và đám hộ vệ đều ngồi cả ngoài sân dùng bữa.
Nô bộc bận rộn dâng món, Liễu Thất bận rót nước, người đông quá nên xoay xở không kịp. Trang Đông Khanh thấy vậy liền giúp một tay, đặt chén nước xuống trước mặt Sầm Nghiên và Hách Tam.
Sầm Nghiên bưng bát, nhìn theo bàn tay kia rồi liếc nhìn Trang Đông Khanh một cái. Trang Đông Khanh không để ý, chỉ thuận tay rót đầy trà cho cả hàng người rồi đặt trước mặt từng người một.
Dùng bữa xong mới bắt đầu nói chuyện chính. Về con gấu, Sầm Nghiên vẫn chưa giáp mặt, nhưng buổi chiều lại có thêm một đội cấm vệ bị thương. Tin xấu là, thống lĩnh cũng bị thương luôn.
Liễu Thất kinh ngạc: “Trùng hợp vậy sao?”
Buổi sáng một vị thống lĩnh trọng thương, buổi chiều lại thêm một người, bảo người ta không đa nghi sao được.
Sầm Nghiên gật đầu: “Thánh thượng đại nộ, đã hạ chỉ tăng thêm nhân thủ, ngày mai tiếp tục lùng sục, nhất định phải giết bằng được con gấu đen kia.”
“Nhưng mà...” Hắn định nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ dặn: “Ngày mai ta sẽ xin lệnh, xem có thể điều thân binh của Vương phủ tới đây không.”
Ngày kế xin lệnh, Hoàng đế chưa chuẩn tấu.
Sầm Nghiên chuyển hướng, chủ động thỉnh cầu được chỉ huy một bộ phận cấm quân để hộ giá thánh thượng chu toàn. Hoàng đế vẫn không đồng ý, lấy lý do lần này ra ngoài là để thư giãn, không nỡ để Sầm Nghiên mệt nhọc mà bác bỏ.
Việc săn đuổi gấu kéo dài liên tục ba ngày, cuối cùng một đội cấm vệ phát hiện và đánh gấu trọng thương. Tuy không giết chết được nhưng đã xua đuổi nó ra khỏi phạm vi bãi săn, coi như kết thúc vụ việc. Để bảo đảm an toàn, bãi săn được giăng lưới vây suốt đêm, khoanh vùng triệt để phạm vi săn bắn, xung quanh lại tăng cường thêm cấm vệ.
Thánh chỉ ban xuống, tuyên bố ngày mai cuộc săn bắn vẫn diễn ra như thường lệ, ám chỉ sóng gió đã qua.
Mấy ngày nay lòng người hoang mang, Trang Đông Khanh cũng thấy nôn nóng theo, ngủ không được yên giấc.
Hôm ấy Sầm Nghiên về sớm, dùng cơm tối xong liền triệu tập mọi người vào thư phòng để bàn bạc sắp xếp cho những ngày tới. Trang Đông Khanh cũng được gọi đi, vừa vào cửa đã bị Liễu Thất ấn ngồi xuống một góc, chắc là chỉ để cậu dự thính.
Sầm Nghiên gõ lên mặt bàn, vẻ mặt khó đoán: “Nếu ngày mai bãi săn lại tăng cường nhân thủ, thì hành cung bên này sẽ trống trải lắm đây.”
Nhận ra điều gì đó, Trang Đông Khanh ngồi thẳng người lên để lắng nghe.
Hách Tam ôm đao, về tới nơi còn chưa kịp đặt xuống, bất mãn nói: “Bảo là ép được gấu ra ngoài rồi mà chẳng thấy sứt mẻ miếng thịt miếng xương nào. Mẹ kiếp, cho dù bọn hắn có bắn rụng được mấy sợi lông gấu xuống cũng tốt!”
Gã bắt đầu sinh nghi về sự tồn tại của con gấu đen kia.
Từ Tứ tiếp lời: “Ba mặt bãi săn đều bị lưới vây phong tỏa, chỉ có phía Vọng Sơn là để ngỏ. Nếu xảy ra chuyện gì, muốn thoát ra ngoài e rằng chỉ có nước leo núi.”
Vọng Sơn ư? Trang Đông Khanh chợt nhớ lại điều gì đó, nhưng cậu không chắc chắn lắm nên chỉ thầm ghi nhớ, không đường đột lên tiếng.
Triệu gia thở dài: “Nhưng ý bệ hạ đã quyết. Hôm nay chủ tử lần nữa xin chỉ thị tự mình hộ giá nhưng lại bị bệ hạ khước từ.”
Hách Tam than vãn: “Vậy là ngày mai dù thế nào cuộc săn cũng phải diễn ra rồi.”
Liễu Thất nói thêm: “Không chỉ diễn ra mà các hoàng tử, quý nhân đều phải tích cực tham gia, không được làm hỏng hứng thú của bệ hạ.”
Hoàng đế đã nói an toàn thì chắc chắn là phải "an toàn". Thịnh Võ Đế ra ngoài chuyến này là để giải khuây, lúc này dù ai có nghi kị trong lòng thì cũng chẳng ai dám nói một câu nguy hiểm. Nói ra chẳng phải là chạm vào điềm xui của bệ hạ sao!
Sầm Nghiên hỏi: “Cho nên, ngày mai nhân sự sắp xếp thế nào?”
Hách Tam đáp: “Cấm quân tám phần đều ở bãi săn. Ta và Từ Tứ phải theo chủ tử vào bãi săn, còn Liễu Thất, Triệu gia và Trang thiếu gia thì ở vòng ngoài đứng xem?”
Từ Tứ cảnh giác: “Hai vị thống lĩnh quen thuộc đều đã bị thương, thay bằng người mới. Nếu như... trong đó xảy ra biến cố gì thì sao?”
Từ "biến cố" được nhấn mạnh, Trang Đông Khanh cảm thấy ý nghĩa của nó không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Cậu còn đang lơ mơ thì những người khác đều đã hiểu rõ. Hách Tam bực bội vò đầu: “Nói cho cùng, hiện giờ tình thế không rõ ràng, chỗ nào cũng phải đề phòng.”
Họ đều là những người từng vào sinh ra tử trên chiến trường, cảm nhận được có điều không ổn. Nhưng quyền điều động cấm quân không nằm trong tay Sầm Nghiên, giống như bị ai đó bịt mắt, cảm nhận được nguy hiểm nhưng không biết mấu chốt nằm ở đâu. Sầm Nghiên mấy lần xin hộ giá đều bị bác bỏ, nghĩ kỹ lại thì việc này rất có vấn đề.
Ngày mai bãi săn tăng cường nhân thủ, hành cung trống không, nếu có biến loạn thì chắc chắn nơi này sẽ bị khống chế đầu tiên. Nhưng trong đám cấm quân cũng có người mới, không thể đảm bảo tất cả đều trung thành với bệ hạ. Nếu nửa đường sinh biến, các quý nhân quanh bãi săn cũng sẽ bị bắt giữ trước nhất, quả thực là tiến thoái lưỡng nan.
Hách Tam nổi giận đùng đùng: “Sao chúng ta không mang theo đủ người chứ? Nếu người của đất phong đều ở đây thì còn sợ gì bọn chúng!”
Sầm Nghiên dội cho gã gáo nước lạnh: “Bệ hạ không cho phép, ngươi có cách gì sao?”
Hách Tam ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.
Sầm Nghiên bỗng nhiên quay sang hỏi Triệu gia, nhưng mắt lại nhìn Trang Đông Khanh: “Bây giờ cậu ấy có thể hoạt động nhiều được không?”
Triệu gia đáp: “Điều trị một thời gian, gân cốt đã khỏe hơn nhiều. Dạo trước ta cũng đi hỏi thăm các đại phu trong kinh thành, nghe nói tộc của cậu ấy nam tử hoài thai vốn rất cường kiện, hầu như chưa nghe thấy trường hợp nào không giữ được con.”
Trang Đông Khanh im lặng. Thì ra đây cũng là một lý do mà nguyên thân không thể phá bỏ cái thai sao? Được rồi, nghe cũng rất có lý, tình tiết này đã thông suốt.
Nói xong, Triệu gia cũng nhìn Trang Đông Khanh, hỏi cậu đi bộ lâu có thấy khó chịu không. Trang Đông Khanh lắc đầu, thành thực đáp: “Chỉ thấy mỏi chân thôi, ngoài ra không có gì khác.”
Triệu gia nhìn sang Sầm Nghiên. Hắn lại gõ gõ mặt bàn, nhíu mày hồi lâu rồi mới nhìn Trang Đông Khanh hỏi: “Muốn đi săn không?”
Mắt Trang Đông Khanh sáng rực lên: “Ta có thể đi sao?” Nhưng nghĩ đến điều gì đó, cậu lại nhăn mũi: “Nhưng ta không biết giương cung, cũng chẳng biết cưỡi ngựa.”
Thấy phản ứng của cậu, Sầm Nghiên lắc đầu bật cười. Cả căn phòng này, chỉ có mỗi cái tên này là thực sự nghĩ đến chuyện đi chơi thôi!
Liễu Thất vội nói: “Có thể không cần cưỡi ngựa. Rất nhiều công tử cũng mang theo nô bộc đi vào cho náo nhiệt, săn vài con gà rừng, vịt trời hay thỏ con thôi, coi như đi du ngoạn cho khuây khỏa.”
Nghe vậy, mọi người trong phòng đều vỡ lẽ. Hách Tam đập đùi: “Cách này hay đấy! Nếu Trang thiếu gia cũng vào bãi săn thì điện này không cần để người lại trông coi nữa. Chúng ta không vào sâu, chỉ ở vòng ngoài thì chắc chắn không gặp gấu. Đến lúc đó mang theo tín hiệu, vạn nhất có nhân họa gì, huynh đệ còn có thể hỗ trợ lẫn nhau!”
Sầm Nghiên thở phào một hơi, nhưng mặt vẫn không chút ý cười, chỉ nói: “Cũng là biện pháp cuối cùng trong lúc đường cùng rồi.”
Sau đó, mọi người bàn bạc thêm về việc điều động và sắp xếp nhân sự. Quyết định để Liễu Thất dẫn một đội người theo sát Trang Đông Khanh, ban ngày không để lại bất kỳ hộ vệ nào của Vương phủ tại hành cung.
Bàn bạc xong xuôi, mọi người giải tán, Sầm Nghiên chỉ giữ mình Trang Đông Khanh ở lại.
Đợi khi chỉ còn hai người, Sầm Nghiên chợt nói: “Nếu ngày ấy ngươi không hỏi ta liệu Phế thái tử có bị xử tử hay không, thì đối với cục diện hiện tại, ta cũng chưa nghĩ sâu đến mức này.”
Trang Đông Khanh nào dám lên tiếng, chỉ cúi đầu giả vờ làm rùa rụt cổ.
Sầm Nghiên nhìn cậu, tò mò hỏi: “Có phải ngươi biết điều gì không?”
Trang Đông Khanh vội vàng lắc đầu. Cậu thì biết được cái gì chứ, cậu chẳng qua cũng chỉ là một người xuyên sách tầm thường mà thôi. Hơn nữa, Trang Đông Khanh thực sự thấy kinh hãi. Cậu chỉ mới nhắc qua một câu mà Sầm Nghiên đã nghĩ xa được đến thế. Lúc mới đến cậu còn định tìm cách nhắc nhở thêm, nhưng hiện tại xem ra hoàn toàn không cần thiết.
Có thể leo lên vị trí Vương gia khác họ, độ nhạy bén chính trị quả không phải hạng người như Trang gia có thể sánh bằng. Đây chính là bộ óc có thể đấu trí đấu dũng với nguyên thân sao? Trang Đông Khanh cảm thấy mình còn lâu mới đuổi kịp.
Sầm Nghiên nhìn cậu chằm chằm, thấy Trang Đông Khanh không muốn nói cũng không miễn cưỡng. Thực ra trong lòng hắn đã có đáp án. Khi Trang phu nhân đến tìm hắn, bà ta đã nói Trang Đông Khanh dạo này có chút huyền bí, lúc đó hắn không để tâm, nhưng hiện tại...
Sầm Nghiên không nghĩ ngợi thêm nữa, quay lại chủ đề chính, dặn dò Trang Đông Khanh một số điều cần lưu ý trong bãi săn. Trang Đông Khanh ngoan ngoãn gật đầu theo từng lời hắn nói.
Đến cuối cùng, Sầm Nghiên dặn: “Nếu xảy ra biến cố, Liễu Thất sẽ bảo vệ ngươi chu toàn. Đến lúc vạn bất đắc dĩ, nếu hắn bảo ngươi đi trước...”
Trang Đông Khanh lập tức cam đoan: “Vậy ta sẽ chạy ngay lập tức!”
Sầm Nghiên: “...”
Ngươi cũng không khỏi quá mức quả quyết rồi.
Nói xong Trang Đông Khanh cũng thấy mình hơi "phũ", bị Sầm Nghiên nhìn đến mức mất tự nhiên, đang định nói đỡ lại vài câu.
Sầm Nghiên lại thôi: “... Vậy thì tốt. Nhớ kỹ lời ngươi nói, ra ngoài đi.”
Ngày hôm sau, cuộc xuân săn bị tạm dừng mấy ngày qua lại lần nữa bắt đầu. Trang Đông Khanh thay quần áo xong, hừng hực khí thế tiến vào bãi săn. Có cấm vệ trông thấy đoàn người của cậu thì nhìn thêm mấy cái. Đợi họ đi khuất, hắn mới nói với người bên cạnh: “Đúng là hạng người nào cũng có nhỉ!”
“Tiểu thiếu gia bây giờ quý giá thật đấy, không cưỡi ngựa không giương cung, để hạ nhân đi săn thì cũng thôi đi.”
“Mang cả ghế gấp với đồ ăn vặt vào nữa, ta mới thấy lần đầu đấy!”
“Chậc chậc, đúng là biết hưởng thụ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



