Bạn tôi gửi cho tôi một tấm ảnh, trong đó là bạn trai đã bên tôi bảy năm, Thẩm Hạc, đang cùng một "chị đại" xinh đẹp, lạnh lùng, sang chảnh chọn nhẫn.
Thẩm Hạc cười dịu dàng, còn "chị đại" ấy khi nghe anh nói chuyện cũng bất giác dịu dàng hơn nhiều.
Đây là một cửa hàng trang sức tư nhân, lại còn thuộc tập đoàn của Thẩm gia.
Tôi từng đến đó, Thẩm Hạc từng bảo tôi rằng anh sẽ tự tay thiết kế một chiếc nhẫn cầu hôn cho tôi, thế nên bắt tôi không được nhìn ngắm bất cứ chiếc nhẫn nào khác, vì chỉ có nhẫn anh tự tay làm ra mới xứng với tôi.
Tôi đã từng cười anh nói chuyện ngạo mạn.
Bây giờ nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên tay mình, tôi không kìm được mà thấy chua xót.
Ngay lập tức, tôi cảm giác như xung quanh mình nhiệt độ giảm đi cả mấy độ, rõ ràng đang bật máy sưởi mà toàn thân tôi chỉ thấy lạnh lẽo.
Bởi một giây trước, Thẩm Hạc còn gọi điện cho tôi bảo phải tăng ca ở công ty.
Tôi đã quen biết Thẩm Hạc nhiều năm như vậy, anh cũng từng dẫn tôi gặp bạn bè của anh, tôi đều biết hết những người phụ nữ xung quanh anh. Nhưng chưa bao giờ nghe về "chị đại" này, quả thật có chút xa lạ.
Không hiểu sao, trong lòng tôi dấy lên một cảm giác bất an. Dù quen nhau đã bảy năm, có cãi vã đôi lần, nhưng lần nào anh cũng sẽ báo với tôi anh đi đâu.
Vậy mà lần này, tại sao anh phải nói dối tôi là tăng ca ở công ty?
Sáng nay trước khi ra ngoài, anh còn dịu dàng gọi tôi: “Bé cưng, anh đến công ty đây, nhớ anh nhé!”
Tôi tự nhận mình là một người khá bình tĩnh, thế mà giờ lại cảm thấy bất chợt nhạy cảm và bực bội. Có lẽ là vì lâu rồi không thấy kỳ kinh nguyệt.
Tôi lập tức gọi điện cho Thẩm Hạc, điện thoại nhanh chóng được bắt máy, giọng anh vui vẻ vang lên.
“Sao vậy, bé cưng?”
“Anh đang ở đâu?”
Không hiểu sao mấy ngày nay, tôi cứ cảm thấy mình nhạy cảm hơn, có khi nào là lâu quá chưa cãi nhau, phải làm một trận ầm ĩ để hâm nóng tình cảm nhỉ?
Thẩm Hạc nhanh chóng về nhà, tôi đưa tấm ảnh cho anh xem, gương mặt anh lập tức cứng đờ.
Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn anh. Ánh mắt Thẩm Hạc lảng tránh, mãi một lúc sau mới lên tiếng, vẻ mặt đầy khó xử.
“A Nguyện, chuyện này không như em nghĩ đâu. Cô ấy chỉ là... một người bạn, kiểu bạn rất khó nói rõ ra ấy.”
“Còn về chiếc nhẫn, anh vốn muốn tạo bất ngờ cho em, nên mọi chuyện không phải như em nghĩ đâu, thật đấy, anh thề luôn.”
“A Nguyện, chuyện này để ngày mai mình nói tiếp được không? Giờ muộn rồi, mình đi ngủ sớm nhé.”
Nói xong, anh định bước tới nắm tay tôi, tôi lùi lại, tránh đi.
Thẩm Hạc nói một đống lời vô nghĩa, tôi chỉ đảo mắt một cái, lòng bỗng nổi lên cơn bực bội vô cớ, chỉ muốn nổi giận.
“Không, em muốn biết ngay bây giờ, tại sao anh lại nói dối em là anh tăng ca?”
“Anh biết em ghét nhất là người khác nói dối em mà, Thẩm Hạc, anh không biết sao?”
“Hôm nay em ăn phải thuốc nổ rồi, cũng lâu rồi chưa chiến tranh lạnh, đợi đến khi nào anh nghĩ thông suốt thì nói tiếp. Còn bây giờ, anh ngủ phòng khách đi.”
Gương mặt Thẩm Hạc trông phức tạp, có vẻ khổ sở, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ bước vào phòng khách.
Tôi quen biết Thẩm Hạc nhiều năm như vậy, cũng hiểu anh lắm. Ngoại tình ư? Anh không có gan đó đâu, có mà thật sự ngoại tình, mẹ của Thẩm Hạc cũng không để yên cho anh.
Nhưng chuyện tối nay, chỉ khiến tôi vô cùng khó chịu. Đã vậy còn không chịu nói thật, vậy thì tự mình ngủ một mình đi cho khỏe!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
