Lát sau, anh ta mới thụt đầu về phòng, đóng sầm cái cửa, nhanh như một tia chớp.
“Quấy rầy rồi, xin lỗi.”
Anh phòng bên hẳn là một người rất tử tế, người bị thương tổn là anh ta, nhưng người nói lời xin lỗi cũng cứ là anh ta.
Tiếng nôn khan thật lực từ sau cửa phòng bên truyền ra.
Vọng khắp hành lang.
Cảnh tượng đầy kích thích này rốt cuộc khiến Lục Nham tỉnh táo lại.
Anh ta vội vàng rời khỏi hành lang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
:))) sao nó cứ hề hề ấy
-495035.jpg&w=256&q=75)

