Sáng sớm, ánh mặt trời rơi xuống mái nhà, cây cối và con đường nhỏ khiến chúng đều được phủ một lớp nắng vàng nhàn nhạt, những bông tuyết được chiếu sáng lấp lánh, cả thế giới nhuộm một màu trắng vàng long lanh khoan khoái nhẹ nhàng.
Quý Hoài hắt hơi một cái, mở mắt ra, cậu cảm thấy toàn thân mình như bị đông cứng lại, chẳng có một chút độ ấm nào.
Quý Hoài hoảng hốt cắn răng cố bò dậy, lúc này mới phát hiện ra điều hòa lạnh vẫn để như vậy từ tối hôm qua. Hai người bị đông thành hai cái tủ lạnh, cậu chỉ thấy lạnh phát run, còn Giang Tử Mặc thì lạnh tới phát sốt.
Cậu cuống quít cầm điều khiển đổi thành chế độ sưởi, sau đó mặc quần áo vào đi lấy nhiệt kế.
Lúc cậu xuống giường thực sự đứng không nổi, suýt thì ngã sấp mặt ra đất. Quý Hoài cắn răng lết từng bước xuống lầu, lấy thuốc cảm và nước ấm đem lên lầu.
Cậu kẹp nhiệt kế cho Giang Tử Mặc, rồi đắp thêm chăn cho hắn. Tới lúc bỏ nhiệt kế ra nhìn, 38 độ 4.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
