"Quý Hoài, cậu... không sao chứ?" Thành viên ban thể dục lo lắng cúi xuống kéo Quý Hoài dậy, Quý Hoài chống tay lên đất, bủn rủn chưa thể đứng lên.
Toàn thân cậu run rẩy, cậu sợ hãi. Dường như cậu đang chìm vào một cơn ác mộng, ngón tay vô thức muốn bắt lấy cái gì đó.
Thành viên ban thể dục chấn kinh, lập tức kéo Quý Hoài đứng lên, "Quý Hoài, sao tay cậu đầy máu vậy?" Quý Hoài cào lòng bàn tay, dựa vào thành viên ban thể dục mới đứng lên được.
Cậu hoảng hốt đi ra ngoài, thành viên ban thể dục vẫn theo sau, bỗng nhiên Quý Hoài dừng lại, thành viên ban thể dục cũng phanh gấp. Quý Hoài xoay lại nhìn về phía Diêu Ngụy.
Cả phòng im lặng nhìn Quý Hoài. Lúc Quý Hoài quay đầu lại nhìn, Diêu Ngụy kinh hãi vì sự tàn nhẫn hiện lên trong mắt cậu. Nhưng chỉ chốc lát sau Quý Hoài đã đè cảm xúc ấy xuống, giọng nói cậu có chút khàn đặc, khó nhọc lên tiếng: "Diêu Ngụy, tôi muốn nhờ cậu một việc."
"Cảm ơn." Quý Hoài gật đầu, sau đó xoay người đi ra ngoài, bước chân càng lúc càng nhanh, chốc lát sau đã mất dạng.
Quý Hoài vọt ra cửa, Giang Tử Mặc đã sớm không còn ở đó nữa. Cậu lấy di động ra gọi cho Giang Tử Mặc, bên kia không nghe máy. Mắt Quý Hoài đỏ lên, cậu đi ra ven đường bắt taxi về nhà, chỉ có về nhà mới có thể đuổi kịp chú Mặc, chỉ có về nhà mới có thể nói cho rõ ràng, rằng không phải cậu đang trốn tránh hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

