Tần Tiểu Lâu thở hồng hộc ôm quyền, nói: “Cố sư đệ, về sau chúng ta thân cận nhiều một chút, đừng để ý tới Đại sư huynh.”
Cố Thanh Sơn thấy bộ dạng này của hắn ta thì hơi dở khóc dở cười.
“Thánh nhân, đây chính là sư đệ của con sao?” Một giọng nói rụt rè vang lên.
Cố Thanh Sơn quay đầu nhìn, chính là cô bé kia mở miệng nói.
Cô bé mở to hai mắt, trong mắt mang chút kỳ vọng, thỉnh thoảng còn nhìn trộm Cố Thanh Sơn.
Ngỗng trắng vỗ cánh bay tới, tràn đầy đồng tình nói với nàng: “Muội không làm sư tỷ được rồi, đệ ấy là sư huynh của muội, tam sư đệ của huynh.”
Quả nhiên Bách Hoa tiên tử liền nói: “Tú Tú, ta mãi vẫn chưa chính thức thu nhận con làm đồ đệ, hơn nữa tuổi con nhỏ nhất, giờ ta chính thức thu nhận con và Cố Thanh Sơn gia nhập tông môn, con xếp cuối cùng.” Giọng nàng trở nên dịu dàng: “Sở dĩ như vậy, là để bọn chúng chăm sóc con.”
Cố Thanh Sơn nhìn ngọc bài của mình, trên đó chỉ viết vẻn vẹn một chữ “Sơn”, còn của cô bé là chữ “Tú”.
“Ngọc bài là để chứng minh thân phận, có ngọc bài thì có thể tự do đi lại trong Bách Hoa cung và Bách Hoa tiên quốc.” Bách Hoa tiên tử mỉm cười nói tiếp: “Phái của ta ít người, không có quy tắc gì cả, các con cứ yên tâm tu hành, có gì không hiểu thì hỏi đại sư huynh và nhị sư huynh, nếu không rõ nữa thì có thể tới tìm ta!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)