Người còn lại nói: “Tao vừa tra qua tin tức ở câu lạc bộ, thằng này họ Cố, không phải người thuộc chín đại phủ, dù giày vò thế nào cũng không có vấn đề gì đâu.”
Huy thiếu xoay người đi trở về, dặn: “Đi tìm người phụ trách câu lạc bộ lại đây!”
Rất nhanh, quản lý câu lạc bộ mang theo mấy nhân viên chạy như bay đến.
Còn cách thật xa, quản lý đã cười bồi hỏi: “Huy thiếu, cậu có gì căn dặn sao?“
Huy thiếu hất cằm về phía Cố Thanh Sơn, đáp: “Cung của tôi bị mất, về sau phát hiện nằm trong tay tên kia.”
“Đúng thế, thằng nhóc này là kẻ trộm.”
“Báo cảnh sát đi! Bắt hắn tống vào tù luôn!”
“Trước hết phải lấy cung về cho Huy thiếu cái đã!”
Đám người kêu ầm lên.
Quản lý nhìn Cố Thanh Sơn, nói không chút do dự: “Vị tiên sinh này, xin ngài trả cung lại cho Huy thiếu!”
Quản lý vỗ vỗ đầu, lập tức hùa theo: “Đúng rồi! Camera của chúng tôi bị hỏng, vị tiên sinh này, xin hãy trả lại cung cho Huy thiếu, nếu không chúng tôi sẽ báo cảnh sát!”
Cố Thanh Sơn nói: “Đúng sai ắt có pháp luật phân xử, ông báo cảnh sát đi!”
Quản lý cười hì hì: “Vậy thì đừng trách tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

