Cô phóng Thần niệm theo dõi hai người kia, lại thấy họ chẳng thèm quay đầu lại, cũng không phóng ra Thần niệm quan sát mình.
Công Tôn Trí là kẻ say mê tu đạo nổi danh thiên hạ, cả đời chỉ chăm chú nghiên cứu trận pháp, ngay cả đạo lữ cũng không muốn tìm hiểu, nói rằng quá lãng phí thời gian. Vì vậy, Công Tôn Trí không đếm xỉa gì đến mình cũng không quá ngạc nhiên, nhưng vì sao tiểu tử thúi kia cũng không quay đầu lại?
Ninh Nguyệt Thiền lấy mật rắn cho vào miệng, thỉnh thoảng lại nhìn lén sang nhưng chỉ thấy Cố Thanh Sơn đang nghiêm túc thỉnh giáo một vài vấn đề hành quân bố trận.
Cô dỏng tai nghe ngóng một hồi, phát hiện hắn không phải giả bộ mà câu hỏi đặt ra quả thật rất thâm sâu, Công Tôn Trí cũng phải suy nghĩ nửa ngày mới có thể giải đáp. Mà Công Tôn Trí cũng bị hắn gợi lên hứng thú, sôi nổi bàn luận chiến thuật cùng hắn.
Ông ta là hạng người ỷ mình tài cao, bình thường mắt luôn cao hơn đầu, ngay cả thể diện của các chưởng môn cũng không thèm để trong mắt. Thế mà lúc này ông ta lại luận bàn chiến lược với tên nhóc này, hai người ta một câu ngươi một câu, càng nói càng phấn khởi.
Điều này quả là rất hiếm có.
Ninh Nguyệt Thiền kinh ngạc vô cùng, đồng thời cũng thấy buồn bực.
Bây giờ ta đang không mang mặt nạ đấy!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


