Thừa dịp lực chú ý của yêu ma đều tập trung vào hai nhân vật trong truyền thuyết kia, hắn phải mau chóng chạy khỏi khu vực bị chiếm đóng!
Cố Thanh Sơn quyết định rất nhanh.
Tình hình thế này thì chỉ có thể chạy theo hướng ngược lại, như vậy mới tránh được nguy hiểm.
Máu rắn răng rắn mật rắn đều còn, Quân cung vẫn tốt, tên không còn nhiều lắm, lát nữa phải bổ sung thêm một ít. Loan đao quân đội không có tác dụng gì, nhưng vẫn nên mang theo một cái, lỡ đâu cần đánh nhau thì còn có binh khí.
“Thu dọn một chút, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi đây.” Cố Thanh Sơn dọn dẹp mọi thứ, nói với Triệu Lục.
“Đi? Đi đâu?” Triệu Lục trợn mắt nói. Gã cầm thịt yêu thú vừa ướp gia vị xong, đang chuẩn bị phơi dưới mái hiên.
“Đương nhiên là thoát khỏi chỗ này, tới vùng trọng địa của Nhân tộc rồi.”
Triệu Lục do dự: “Nhưng… Nhưng mà chúng ta đã tìm được linh thạch, có thể nhờ vào pháp trận để ẩn náu một thời gian mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)