Gia chủ nhà họ Bạch cười cười, đáp lại: "Căn cứ vào tin tình báo của tôi thì thằng nhãi kia rất có thể đã tạo ra một thành tựu nghiên cứ khoa học không tệ." Ông ta thở dài, nói tiếp: "Nhà họ Bạch chúng tôi từng nghiên cứu thử, căn cứ vào luật pháp Liên Bang, chỉ cần hắn còn sống thì thành quả này cũng chỉ thuộc về mình hắn thôi."
Lão già họ Nhiếp híp mắt nói: "Đây là chuyện đương nhiên, vì vậy mà ông không vui hả?"
"Tôi không vui."
"Nhưng mà ông có cách gì để thành quả nghiên cứu khoa học kinh động tới cả Tổng thống này lọt vào tay mình chứ?"
Gia chủ nhà họ Bạch mở tay ra, nói: "Người trẻ tuổi ấy mà, đều mơ tưởng tới tình yêu đẹp đẽ, anh hùng cứu mỹ nhân gì gì đó. Nhà họ Bạch chúng tôi sẽ phụ trách đối phó với tên nhãi kia, nhưng trước đó, bên nhà họ Nhiếp các ông phải trói được cô tiểu thư họ Tô kia."
"Lão Nhiếp đang giỡn với tôi đấy à? Đứng trước lợi ích khổng lồ như thế, lựa chọn của ông hẳn là cũng giống tôi."
"Vấn đề thứ hai, ông không sợ Tổng thống tức giận sao?"
"Tôi học môn lịch sử không giỏi, nhưng ba trăm năm qua, số Tổng thống Liên Bang bị ám sát còn ít hay sao?"
Gia chủ nhà họ Nhiếp đối phương nửa ngày mới nói: "Tôi sẽ tìm người giỏi nhất đối phó với đứa con gái họ Tô. Còn về thằng nhãi kia, mấy người phụ trách đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)