“Tiếp viện?” Một giọng nói truyền ra từ trong hố thiên thạch: “Xem ra tình hình vẫn chưa xấu lắm.”
Cùng với giọng nói ấy, một bóng người nhảy ra khỏi hố.
Đây là một người trung niên có đôi mày rậm, mắt ưng, làn da ngăm đen, cả người thẳng tắp hệt như một cây giáo.
Ông ta mặc bộ quân trang màu xanh sẫm, giày quân đội màu đen, trên vai là một thanh trường kiếm và khiên chắn - những thứ vũ khí đại diện cho quân hàm cấp Đại tướng.
Đối mặt với đám robot đã dàn trận xong, ông mở miệng nói: “Tôi là Trương Tông Dương.”
Nghe câu ấy, tất cả robot lập tức ngừng lại, mấy quân nhân trong khoang điều khiển nhảy xuống, ngẩng đầu hành lễ.
“Võ Thánh!”
“Quân thần đại nhân!”
Vẻ mặt của mấy quân nhân đầy lo lắng, người cầm đầu nói: “Là lệnh của Phủ chủ quận Bạch Sa.” Bọn họ là quân đội trú đóng ở quận Bạch Sa, có nghĩa vụ phục vụ Phủ chủ quận Bạch Sa.
“Quý tộc cứt chó.” Trương Tông Dương xì một tiếng khinh miệt, không trách cứ binh sĩ nữa mà quay lại hét lên với Cố Thanh Sơn đang ẩn nấp: “Cố Thanh Sơn, ra đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
