Không biết có phải vì sắp được làm cha hay không, Hạ Thiển cảm thấy Lý Trạch dường như đã thay đổi rất nhiều. So với trước kia, hắn trở nên vững vàng hơn hẳn. Khoảng cách giữa hai người cũng được rút ngắn, không còn cảm giác mơ hồ, rõ ràng ở ngay trước mắt nhưng mãi mãi không thể chạm tới như trước nữa.
Sự thay đổi ấy khiến Hạ Thiển vô cùng vui mừng. Đối với đứa bé bất ngờ xuất hiện này, cô cũng bớt đi rất nhiều lo lắng, thay vào đó là sự mong đợi ngày một lớn hơn.
“Không gả cho anh thì em định gả cho ai?”
Lý Trạch nhíu mày, làm ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ.
“Vậy phải làm sao bây giờ? Cả đời này, anh chỉ định cưới một mình em. Cho dù em không muốn lấy chồng, cuối cùng vẫn phải gả cho anh!”
Hắn cúi người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vầng trán nhẵn mịn của Hạ Thiển.
Cả đời này, hắn sẽ chỉ cưới một mình cô, cũng chỉ bảo vệ và trân trọng một mình cô.
“Anh…”
Trái tim Hạ Thiển khẽ rung động. Cô cúi đầu, không hề né tránh khi Lý Trạch đến gần.
Hơi ấm còn lưu lại trên trán cùng xúc cảm mềm mại từ đôi môi hắn khiến cô cảm thấy mình như đang lơ lửng trong một quả bong bóng màu hồng nhạt, toàn thân được bao bọc bởi niềm hạnh phúc.
Cảm giác ấy đẹp đẽ đến mức khiến người ta không kìm được mà đắm chìm trong đó.
Hạ Thiển chưa bao giờ cảm thấy yên tâm như lúc này. Khóe mắt cô hơi cay. Trước đây, cô từng nghĩ con đường phía trước của hai người sẽ vô cùng gian nan, thậm chí đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đấu tranh lâu dài. Không ngờ mọi chuyện cuối cùng lại thuận lợi đến mức giống như một giấc mơ.
“Hôn lễ dự định tổ chức vào đầu tháng Một năm sau. Khi đó thai kỳ đã qua ba tháng, đứa bé cũng ổn định hơn, bụng em chưa quá lớn nên đi lại vẫn thuận tiện.”
Kiếp trước, hôn lễ của hai người cũng được tổ chức vào tháng Một. Chỉ khác rằng khi ấy, Lý Trạch luôn tỏ ra cao cao tại thượng, ném toàn bộ công việc chuẩn bị cho một mình Hạ Thiển lo liệu.
“Anh nói với em những chuyện này làm gì? Em nghe theo ba là được.”
Mặc dù trước đây từng đùa với Lý Trạch về cuộc sống sau này của hai người, nhưng đến khi thật sự phải bàn chuyện kết hôn, Hạ Thiển vẫn không khỏi ngượng ngùng. Những ngón tay cô vô thức vân vê góc chăn, đầu cúi thấp, không trực tiếp trả lời.
Nhưng vừa dứt lời, dường như chợt nhớ đến điều gì, Hạ Thiển vội vàng ngẩng đầu, có chút hoảng hốt nói tiếp:
“Ba em đã nói sẽ đồng ý cho chúng ta ở bên nhau rồi. Tháng Một à? Em thấy được đấy. Từ giờ đến lúc đó vẫn còn đủ thời gian chuẩn bị, sẽ không quá gấp gáp. Hơn nữa, khi ấy bụng em vẫn chưa lộ rõ, mặc váy cưới chắc chắn sẽ rất đẹp.”
“Ừ, những chuyện cụ thể cứ để anh bàn với bác trai. Bác là người từng trải, biết đâu đã chuẩn bị sẵn cho chúng ta rồi. Đến lúc đó, chúng ta chỉ cần làm theo kế hoạch là được.”
Kiếp trước, vì biết Hạ Chính Tùng coi thường mình, Lý Trạch luôn cảm thấy khó chịu mỗi khi Hạ Thiển nhắc đến cha trước mặt hắn. Lâu dần, Hạ Thiển cũng cố ý tránh nói bất cứ chuyện gì liên quan đến Hạ Chính Tùng khi ở bên hắn.
Cô cẩn thận quan sát, thấy nét mặt Lý Trạch không có gì khác thường mới âm thầm yên tâm.
“Khách sạn thuộc Tập đoàn Sầm Uy thường xuyên tổ chức tiệc cưới. Để em gọi điện hỏi thử xem có điều gì cần đặc biệt lưu ý không.”
Hoạt động kinh doanh chính của Tập đoàn Sầm Uy là khách sạn và khu du lịch, vì vậy đội ngũ quản lý bên đó thường xuyên tiếp xúc với việc tổ chức hôn lễ, đương nhiên rất có kinh nghiệm.
“Em không cần lo lắng bất cứ chuyện gì. Chỉ cần yên tâm dưỡng thai, chăm sóc sức khỏe rồi làm một cô dâu thật xinh đẹp là được. Những việc còn lại cứ để anh và bác trai lo liệu. Anh nhất định sẽ dành cho em một hôn lễ thật long trọng.”
Kiếp này, nếu đã quyết định trở thành người chủ động bước về phía cô, hắn sẽ không để Hạ Thiển phải bận tâm thêm bất cứ điều gì.
Mặc dù hiểu suy nghĩ của Hạ Thiển, Lý Trạch vẫn không để tâm đến những lời bàn tán ấy.
“Chúng ta đều đã đủ tuổi kết hôn theo quy định của pháp luật. Cho dù chưa tốt nghiệp thì cũng chẳng có gì đáng mất mặt.”
Có lẽ vì tuổi thật trong tâm trí đã lớn hơn rất nhiều, những chuyện mà năm xưa hắn từng xem là thể diện, giờ đây nhìn lại đều chẳng còn ý nghĩa gì.
“Vậy… bạn học cũng mời hết sao?”
Mặc dù đã nghe hắn nói như vậy, Hạ Thiển vẫn có chút ngượng ngùng. Nghĩ đến việc mình có thể trở thành người đầu tiên trong nhóm bạn kết hôn khi còn chưa tốt nghiệp, cô nhất thời không biết sau này phải đối mặt với mọi người thế nào.
“Đương nhiên phải mời. Những người có quan hệ tốt đều mời hết.”
Hắn muốn tất cả mọi người đều biết rằng kiếp này, Lý Trạch thật lòng muốn cưới Hạ Thiển làm vợ và sẽ không bao giờ phụ lòng cô nữa.
“Đừng lo, đã có anh ở đây rồi. Bây giờ không nói thì đợi đến khi bụng em lớn hơn, sớm muộn mọi người cũng sẽ biết. Khi đó, mọi chuyện còn khó xử hơn.”
Mặc dù sinh viên năm tư chủ yếu dành thời gian đi thực tập, không còn phải học quá nhiều tiết trên lớp, nhưng dù sao Hạ Thiển vẫn phải quay lại trường nên căn bản không thể giấu được. Huống chi, Lý Trạch cũng không hề muốn che giấu chuyện này.
“Biết rồi, tất cả đều nghe theo anh, được chưa?”
Thật ra, không phải Hạ Thiển không định mời bạn học. Chỉ là con gái đôi khi cũng muốn làm nũng một chút, nhất là khi biết có người sẵn lòng yêu thương và chiều chuộng mình.
Đã rất lâu rồi Lý Trạch không nhìn thấy dáng vẻ nũng nịu, đáng yêu này của Hạ Thiển. Hắn thoáng sững người, sau đó trong lòng dâng lên niềm vui khó tả.
Ở kiếp trước, cũng vì lỗi của hắn mà ngoài khoảng thời gian đầu, khi Hạ Thiển vẫn còn là đại tiểu thư nhà họ Hạ rạng rỡ và đầy sức sống, càng về sau, khi hai người ở bên nhau càng lâu, cô lại càng trở nên khép kín, làm bất cứ chuyện gì cũng phải dè dặt nhìn sắc mặt hắn.
“Đồ ngốc, sau này đừng làm bản thân bị thương như vậy nữa. Anh sẽ đau lòng lắm.”
Lý Trạch nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay vẫn còn quấn băng của Hạ Thiển, chân thành nói từng chữ một.
Kiếp này, hắn sẽ để cô được sống đúng với con người mình, được trở lại làm Hạ Thiển thật sự. Hắn tuyệt đối không để cô phải gò ép hay đánh mất bản thân vì hắn thêm một lần nào nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)