“Á!” Tôi kêu nhỏ một tiếc, vội vã lùi về phía sau. Bời vì đang là ngồi xổm, lùi về phía sau khiến trọng tâm lệch nên tôi ngồi bệt xuống đất.
Khúc Thiên đặt đệm xuống, đỡ tôi lên. Tôi sợ hãi tới mức nói không còn lưu loát: “Anh… có thấy không? Đôi mắt kia…”
“Ừ. Âm khí nó nặng như vậy, lúc này âm khí trên người em cũng nặng, có thể nhìn thấy nó cũng thật bình thường. Không có gì đâu, oán khí đó không nhắm vào em.”
Nói như vậy, đôi mắt kia thật sự là… quỷ? Lại còn ở dưới giường Y Y.
Khúc Thiên đưa tôi về lại phòng khách, Y Y cũng đã vệ sinh cho em trai xong. Nghe tiếng cười ngây ngốc từ phòng em trai cô ấy, tôi thật sự không biết cậu em này sống mỗi ngày như thế nào. Ở trong nhà này, mỗi thời mỗi khắc đều ở cùng quỷ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

