“Cậu thật sự chịu giúp mình à?” Ngày thường cô ấy với tôi cũng chỉ chào hỏi xã giao, tuy rằng cùng lớp nhưng nói chuyện với nhau rất ít, cho nên khi tôi nói giúp cô ấy mới khiến cô ấy ngạc nhiên như vậy. Cũng là vì nguyên nhân này mà cô ấy cố ý tiếp cận tôi lại không dám nói chuyện này với tôi.
Tôi gật đầu để khẳng định với cô ấy, cũng hẹn thời gian, sau ngày hết triển lãm sẽ đến nhà cô ấy xem.
Khi về nhà buổi tối, Khúc Thiên đã nằm trên sô pha. Trong phòng, Sầm Tổ Hàng nằm nghiêng trên giường, đang xem gia phả.
Nhìn anh ấy khiến tôi không nhịn được nghĩ tới buổi tối kia. Tuy rằng sau đó bị sốt nhưng mỗi cảm giác đêm đó đều rất rõ ràng, mặt tôi bất chợt đỏ bừng.
Sầm Tổ Hàng ngẩng đầu nhìn tôi, nói: “Về rồi à?”
“Dạ.” Tôi dựa vào khung cửa không đi vào phòng ngay, cảm thấy bây giờ tôi và anh ấy không còn giống như trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

