Nghĩ tới điều này, tôi không còn rảnh để lo cơn sốt nhẹ 38 độ, cũng không rảnh lo mình mới ăn một chút cháo, buông bát cầm lấy ví tiền chìa khóa rồi lao ra khỏi cửa.
Địa điểm kia trên Weibo viết rất rõ, là khu phố cũng rất nổi danh ở thành phố chúng tôi. Bởi vì đó là một khu phố cổ, những tòa nhà ở đó đều được xây bằng gạch xanh có kiến trúc từ hơn bốn mươi năm trước. Taxi dừng lại ở đầu con phố. Tài xế nhìn ánh đèn đường nhàn nhạt, nói: “Cô gái, nhà cô ở đây à? Giờ này rất vắng, cô đi vào cần hết sức cẩn thận.”
Tôi gật gật đầu, bởi vì vẫn còn sốt nên hô hấp hơi nặng nề. Thật khó mà gặp được người tốt như vậy.
Vừa xuống xe đã bị một trận gió lạnh thổi tới khiến tôi rùng mình. Cơn gió lạnh kia chính từ từ con phố kia thổi tới, âm râm mát lạnh, cảm giác giống như những viên gạch xanh kia vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

