“Sao cậu lại muốn học cái này?”
Cậu ta chỉ cười, không nói lời nào. Tôi trừng mắt nhìn cậu ta một cái, cũng không tiếp tục truy hỏi, vội vàng ăn xong rồi đi về trước. Lương Dật cũng không yêu cầu tôi gì, chỉ cười nói hẹn gặp lại.
Loại lập trường không rõ, mục đích không rõ mới là khó thu phục nhất.
Buổi tối, sau giấc ngủ trưa dài tinh thần tôi rất tốt. Sau khi Khúc Thiên tắm xong, Sầm Tổ Hàng mặc áo ngủ vào phòng, mở cuốn gia phả ra tiếp tục nghiên cứu.
Tôi dùng máy tính của Khúc Thiên, tâm tư lại đặt trên người Sầm Tổ Hàng. Trước kia mỗi tối anh ấy đều sẽ cùng tôi thân mật một chút. Cho dù không thân mật, chờ đến khi tôi mơ hồ ngủ cũng sẽ làm những hành động khiến người khác đỏ mặt. Nhưng trong khoảng thời gian này anh ấy lại không thân mật như vậy nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

