“Chị là… Vương Khả Nhân?”
“Phải, cậu… tốt chứ?”
“Tốt, muốn hẹn hò à? Tối nay em không rảnh, phải ôn thi. Chủ nhật tuần này 11 giờ em gặp chỉ, ra ngoài ăn cơm trưa, sau đó đi đâu tùy chị quyết định. Vậy nhé, chào chị, em đi học đây.”
Điện thoại ngắt! Cậu ta cứ như vậy mà ngắt! Cậu ta… có ý tứ gì? Tôi dựa vách ngăn toilet, nhìn vào điện thoại, bực bội đến mức phì cười. Tôi mất công lo lắng cậu ta sống hay chết, vậy mà cậu ta như vậy là ý tứ gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

