“Không…”
Anh ấy vừa định nói, tôi lại gào lên: “Không cái gì? Vậy vì sao anh một hai phải đi tìm Sầm Mai? Không phải Sầm Gia thôn đã chết mấy trăm người sao? Sao anh không đi tìm cha mẹ mình mà một hai phải tìm cô ấy? Còn không cho em biết! Hóa ra những lần anh không mở điện thoại lên đều là vội vàng đi tìm Sầm Mai.”
Tôi lấy cái túi đỏ đeo trên cổ ra, trong đó là có lá bùa anh ấy cho tôi. Tôi quay sang anh ấy, nói: “Phân hồn! Phần hồn cái gì! Hồn của anh đều đặt lên người Sầm Mai rồi! Dừng xe!” Tôi đem cái túi đưa về hướng tay lái, nhìn nó từ từ rơi xuống dưới sàn, không thấy đâu nữa.
Lúc này đã không còn kẹt xe, anh ấy cũng chậm rãi dừng xe ở ven đường. Tôi thở phì phì xuống xe, nhìn cảnh sắc bên ngoài, tôi nghĩ tôi thật sự tức điên rồi mới không chú ý tới. Đây là công viên Giang Tân, chính là nơi lần đầu tiên tôi và Sầm Tổ Hàng hẹn hò. Lúc hoàng hôn, nơi này quả thật có rất nhiều người. Có người già thổi kèn ca hát, có những đôi tình nhân tản bộ, cũng có người xuống nước bơi lội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

