Một ngày tràn ngập ánh mặt trời, nhưng trong lòng tôi lại xám xịt. Tôi cần phải tập trung toàn bộ tâm trí vào tác phẩm để xua đi những suy nghĩ luẩn quẩn trong đầu.
Cả một buổi sáng bận rộn, tận khi Hoàng Y Y đặt một hộp cơm trưa tới tôi mới nhớ ra ngay cả bữa sáng tôi cũng chưa ăn. Mỉm cười với cô ấy một cái, nói cảm ơn. Cô ấy nói: “Được rồi, Khả Nhân, tác phẩm này của cậu cứ bảo Khúc Thiên nói với thầy Thục một tiếng là chắc chắn sẽ được điểm cao.”
Tôi chỉ cười đau khổ, không nói gì. Hộp cơm mở ra, ánh mắt vừa đưa lên thì thấy Khúc Thiên bên ngoài cửa sổ. Anh ấy đưa tay vẫy vẫy, tôi dường như không cần suy nghĩ, buông hộp cơm, cầm lấy túi xách rồi đi ra ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

