Khi tôi đi tới rặng cây kia, Khúc Thiên đã chờ ở đó. Trên người anh ấy thậm chí vẫn còn mặc bộ đồ vừa rồi chơi bóng rổ, cứ như vậy ngồi trên khối đá, cúi đầu như đang suy nghĩ điều gì.
Tôi đến gần anh ấy, anh ấy cảm giác được mà ngẩng đầu nhìn về phía tôi, đồng thời nhìn Đàm Thiến đang ăn kem chờ tôi cách đó không xa, nhíu nhíu mi.
Tôi giải thích: “Trước đó em đã hẹn Đàm Thiến cùng đi ăn cơm.”
Khúc Thiên nhỏ giọng nói: “Sao tối hôm qua em lại ở cùng Lương Dật? Bọn em đã nói gì?”
Rốt cuộc anh ấy cũng nhớ tới mà hỏi tôi chuyện này, tôi thật không biết mình nên vui vẻ hay nên thương tâm. Tôi đang định kể lại chuyện từ lúc Kim Tử tìm gặp tôi, vừa hé miệng còn chưa kịp nói ra thì anh ấy đã tiếp tục lên tiếng: “Em biết hắn là con trai Lương Canh không? Em biết vừa rồi hắn nói gì với anh không? Hắn gọi anh là Sầm Tổ Hàng! Sao hắn lại biết cái tên này? Sao hắn lại biết anh chính là Sầm Tổ Hàng?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

