Là Khúc Thiên, cũng chính là Tổ Hàng, anh ấy tìm được tôi.
Anh ấy ôm chặt lấy tôi, tôi có thể cảm thấy trên người anh ấy ướt đẫm, nhưng lúc này tôi cũng không để ý tới việc bị ướt, chỉ cần tôi không phải ở một mình nữa là được.
Tôi vẫn khóc ở trong lòng anh ấy, đến khi trận mưa này tạnh dần, ánh mặt trời lần nữa hửng lên xuyên thấu qua cửa ngôi nhà, chiếu vào người tôi thì cảm xúc của tôi mới ổn định lại được.
Toàn thân Khúc thiên đều ướt, xem ra anh ấy mạo hiểm mưa gió chạy tới đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

