Về đến nhà, bởi vì Khúc Thiên cũng tới nên dì nói muốn đi ra ngoài mua đồ ăn. Cậu bé kia đang ở lầu một làm bài tập. Tôi chạy nhanh lên phòng xem sao. Cũng may, không có dấu vết gì, đồ vật đều ở nguyên tại chỗ. Thật tốt, cậu em này cũng coi như hiểu chuyện.
Khi ở dưới lầu, tôi nghe được tiếng của ba tôi cùng Sầm Tổ Hàng truyền ra từ phòng bếp.
“Ba muốn sính lễ là gì thì cứ nói, tuy rằng hiện tại con là hai bàn tay trắng nhưng Khúc Thiên thì có.”
“Ài, Minh hôn, ta là ba thì còn muốn sính lễ gì được. Sầm Tổ Hàng, ta chỉ mong con đừng chạm vào Khả Nhân của ba. Con bé thân thể yếu đuối, ta chỉ muốn thấy nó sống khỏe mạnh là được. Cũng mong còn về sau đừng ép nó tự sát đi với con. Ta đã tìm đọc sách, đều nói Minh hôn cuối cùng đều sẽ phải tự sát. Khả Nhân nhà ta từ nhỏ đến lớn đã không có mẹ, con hãy cho nó sống mấy năm vui vẻ đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

