Khúc Thiên ngồi xuống, nói rất kiên định: “Tôi biết, một đạo sĩ đã chết, cả việc con trai ông cũng chết. Nhưng Sầm gia đã chết mấy trăm mạng người, chẳng lẽ cứ để mặc như vậy? Cảnh sát tra không ra chuyện gì, loại chuyện này bọn họ cũng không có khả năng tra ra được. Nhưng mấy trăm mạng người của Sầm gia tự nhiên không còn, tuyệt đối không thể cứ vậy bỏ qua. Tôi chỉ muốn tìm ra chân tướng chuyện năm đó, tôi muốn biết rốt cuộc mục đích của bọn chúng là cái gì.”
“Tôi không giúp cậu được. Tôi với bố vợ không sống cùng nhau.”
“Vậy di vật của ông ấy đâu?”
“Đều do Lương Canh xử lý. Ba cuốn sách tôi có đã cho Linh Tử, bùa chú cũng đưa Linh Tử. Những cái khác tôi không biết gì cả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)