Trong mắt Ngụy Hoa bọn họ, Sầm Tổ Hàng chỉ là Khúc Thiên, như vậy bọn chúng nhất định sẽ cho rằng người cầm gia phả sẽ là Sầm Khả Nhân, là tôi. Đây không phải chứng minh tôi sẽ nguy hiểm hơn so với Khúc Thiên sao? Chẳng trách anh ấy lại đưa tôi bùa này.
Tôi cũng không khách khí, nhận lấy lá bùa.
Tôi suy đoán chính xác, sau buổi tối chúng tôi thấy Ngụy Hoa theo dõi chúng tôi kia, không đến mấy ngày sau Lương Canh đến trường học tìm tôi.
Vẫn là thông qua giáo viên của tôi, gọi điện thoại bảo tôi tới văn phòng khoa. Ngay từ đầu thầy giáo tôi cũng không nói rõ là có chuyện gì. Tôi còn tưởng tôi làm gì sai phải đến giải trình, khiến tôi lo lắng đi ngay lập tức.
Thấp thỏm tới văn phòng, tôi gõ cửa cho đúng phép lịch sự rồi đẩy cửa đi vào, nói: “Chào thầy, em là Vương Khả Nhân ban xxx.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)