Cuộc sống dường như đã trở lại như trước kia. Thay đổi duy nhất chính là tôi ngủ trên chiếc giường lớn của Khúc Thiên, và Khúc Thiên cũng ngủ ở mé giường bên kia. Nhưng chúng tôi không có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào, hẳn anh ấy lo lắng tôi lại bị sốt.
Mấy ngày sau, thầy Tằng lại tới tìm chúng tôi. Vẫn là đến thẳng nhà nhờ chúng tôi sang bên ấy, khi đó đã là lúc đêm muộn.
Thân thể Khúc Thiên vẫn ở trên ghế sô pha trong phòng khách, tôi đi mở cửa. Sầm Tổ Hàng đứng ngay sau tôi, khi đó tôi có chút luống cuống, chợt nhớ ra thầy Tằng hẳn chưa nhìn thấy Sầm Tổ Hàng bao giờ.
Tôi nói, có đi thì cũng để ngày mai rồi đi.
Nhưng thầy Tằng lại cứ yêu cầu phải đi ngay bây giờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)