Chạy lên lầu ba, chốt cửa phòng lại, Khúc Thiên thả tay tôi ra, nói: “Như này sẽ không sợ.”
Hóa ra anh ấy lo tôi sẽ sợ hãi khi đi qua lầu hai nên mới kéo tôi chạy nhanh. Tôi mỉm cười: “Sao anh lại tới đây? Sao anh biết để đến giúp em?”
Anh ấy không nói gì, đi tới bàn đọc sách của tôi rồi ngồi xuống ghế, chân gác lên mặt bàn, nhắm mắt lại: “Ngủ đi.”
Tôi hơi bối rối, dù giường của tôi không lớn như chiếc giường trong phòng anh ấy nhưng ít nhất cũng lớn hơn so với chiếc giường trúc kia, vậy mà anh ấy lại chọn ngồi ở bàn đọc sách cả đêm.
Có điều, tôi cũng không tiện nói với anh ấy là lên giường ngủ chung đi. Cảm giác kia… sao lại khó chịu như thế. Tôi một mình nằm xuống giường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)