Cái gì?... Tôi thầm kêu một tiếng.
Quả là ngủ cùng thì đã ngủ cùng, nhưng tôi vẫn cảm thấy lần này có điều gì đó thật đặc biệt. Tôi cúi đầu “vâng” một tiếng.
Hơn nữa hôm nay khi ở thư viện, Đàm Thiến nói, tôi đã có tình cảm với Khúc Thiên. Kỳ thật đó không phải là với Khúc Thiên, mà chính là với Sầm Tổ Hàng.
Tôi đi vòng qua anh ấy, khi chuẩn bị đi về phòng thì anh ấy đi theo ngay sau tôi. Có lẽ do tâm trạng nặng nề, tôi theo thói quen muốn về nằm trên chiếc giường trúc của mình. Nhưng khi tôi vừa đi qua cửa phòng của Sầm Tổ Hàng thì anh ấy kéo tôi lại: “Còn định đi đâu?”
Tôi sửng sốt một chút, mới quay lại phòng kia. Tôi dám nói, lúc này mặt tôi đã đỏ bừng. Điều này… thật không bình thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)