Buổi tối về đến nhà, Khúc Thiên vẫn không có ở nhà. Nghĩ tới những lời tối hôm qua, còn có vấn đề tương đối nghiêm túc ở thư viện hôm nay, tôi vẫn có chút ngượng ngùng không biết nên nói thế nào với anh ấy.
Nghĩ lại thấy hối hận, tại sao tôi lại phải đồng ý với em gái kia? Nhưng đã đồng ý thì cũng đồng ý rồi, căng da đầu cũng phải đi làm.
Hơn 7 giờ tối, em gái kia gọi điện thoại tới thúc giục tôi có thể tới xem giúp được không, bọn họ rất sợ hãi mỗi khi tối đến.
Tôi do dự một chút, rồi gọi điện thoại cho Khúc Thiên. Nhưng điện thoại anh ấy đã tắt mắt.
Nghĩ một chút, tôi nhắn tin cho anh ấy, sau đó cầm theo đồ đi tới nhà của em gái kia. Nghĩ tới, người ta đã ở trong đó được vài ngày vẫn còn khỏe mạnh, tôi đi thì sao có thể có chuyện gì được?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)