Khi xe đến trường học thì đã là thời gian chuẩn bị tới giờ học đêm. Bữa tối chúng tôi chưa ăn, nhưng chúng tôi đều không ai đề cập đến, chỉ đi về tòa nhà kia. Lúc này, những sinh viên chăm chỉ đều tới thư viện tự học, không chăm chỉ đều đi hẹn hò, tòa nhà bỏ hoang nơi góc này căn bản là không ai chú ý tới.
Hơn nữa đèn đường bên này cũng hỏng rồi. Đi vòng qua hồ, đường bắt đầu không dễ đi. Rốt cuộc mười mấy năm không có ai đi tới con đường này. Tôi rất nhiều lần bị vấp suýt ngã, chỉ có thể lấy điện thoại ra bật đèn pin mờ mờ để đi. Còn người đàn ông kia đi rất nhanh, rất vững vàng khiến tôi có chút theo không kịp. Anh ta cũng không để ý đến tôi mà đi thẳng vào tòa nhà.
Tôi nhanh chóng đi theo vào, tuy rằng rất sợ hãi, tuy rằng tim đập rất nhanh, tuy rằng lông trên người đã dựng đứng, tuy rằng chân đã mềm nhũn nhưng tôi vẫn căng hết da đầu để đi vào. Khúc Thiên vẫn còn ở trong đó.
Đến khi tôi lên lầu hai, Khúc Thiên đã đứng lên! Khúc Thiên! Đứng lên!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)