Trong sự sốt ruột, tôi nghĩ tới Kim Tử Linh Tử. Loại chuyện này cũng chỉ có thể nói với bọn họ mới không bị coi là bệnh nhân tâm thần.
Sau khi trở lại phòng ở phía sau trường học của chúng tôi, tôi liền gọi điện cho Kim Tử, tôi kể vắn tắt câu chuyện cho cô ấy nghe. Vốn dĩ cho rằng cô ấy sẽ đầy căm phẫn mà nói chờ cô ấy mang kiếm gỗ đào diệt nữ quỷ kia, không ngờ cô ấy lại nói: “Nữ quỷ kia không dính dáng gì tới mệnh của cô, cứ giúp cô ta hoàn thành khúc mắc này đi, hoàn thành rồi tự cô ta sẽ rời đi.”
“Nhưng là… nhưng là tôi phải chạy đi đâu để tìm người? Phố kia bị san bằng rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)