Ở trong mơ, tôi giãy giụa, kêu to, rốt cuộc đến khi bừng tỉnh tôi mới nhận ra tôi đang ở trong lồng ngực một người. Cũng không ấm áp mà có chút lạnh lẽo.
Tôi liền biết đó là Sầm Tổ Hàng, hơi hơi đẩy anh ấy ra, liền thấy được anh ấy mặc đồ kiểu Trung Quốc. Tôi hút hút cái mũi: “Em không sao.”
“Anh nghe thấy em gọi anh.”
Tôi sửng sốt một chút, tôi có gọi anh ấy sao? Đúng rồi, ở trong mơ tôi đã gọi Sầm Tổ Hàng. Cho nên anh ấy tới đây? Trong lúc nhất thời bao nhiêu ấm ức trong tôi đều tuôn ra, tôi vừa khóc vừa nói: “Hôm nay ở bệnh viện tâm thần em gọi anh, sao anh lại không nghe thấy? Hức hức… Hại em bị bọn chúng trói lại. Bọn chúng còn đụng chạm em rất ghê tởm. Hức hức… Nói cái gì mà anh là quỷ rất lợi hại, cái gì mà dính khí tức của anh thì bọn chúng… bọn chúng… hức hức…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)