Mọi thứ đều đã kết thúc, dường như tất cả đều đã yên bình trở lại.
Chỉ là, Tổ Hàng biết tất cả đều đã kết thúc. Tất cả đều quá hạnh phúc, ngoại trừ vợ sắp cưới của Sầm Hằng bên ngoài ra, tất cả mọi người đều hạnh phúc.
Hạnh phúc đến khiến tất cả mọi người đều quên mất Tổ Hàng không phải Khúc Thiên, anh chỉ là một tiểu quỷ được luyện hóa. Quỷ tồn tại dựa vào ý chí, mà tiểu quỷ luyện hóa là không thể đầu thai, anh chỉ có thể biến mất, chỉ có hồn phi phách tán.
Quá hạnh phúc khiến Tổ Hàng còn quên mất chính mình không có đường lui.
“Sầm Sĩ!” Anh nhỏ giọng gọi tên con, anh không muốn rời xa con nhưng anh lại không có cách nào tránh được chuyện này. Khi anh bị luyện hóa thì đây đã là con đường duy nhất của anh rồi.
Khúc Sầm Sĩ khóc lớn khiến Khả Nhân ở trong phòng tắm nghe được. Cô vội vàng chạy ra, nói: “Sao anh không dỗ con.”
Cô bế bé lên, thay quần đã ướt cho bé. Hôn hôn lên gương mặt bầu bĩnh của bé, nói: “Sầm Sĩ, Sầm Sĩ, Sầm Sĩ của mẹ. Ba không thay quần cho con, chúng ta không chơi với ba nữa.”
Tổ Hàng chậm rãi đi ra, lấy một nén hương trong ngăn kéo ở phòng khách, bật lửa châm, cắm lên quả táo ở ban công. Chỉ chốc lát đã không còn tiếng khóc của em bé, hẳn đã ngủ rồi. Khả Nhân cũng đi ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)