Cô ta quay đầu lại nhìn tôi cười: “Hôm nay tới đây ta đã không nghĩ là sẽ rời đi được. Chỉ cần có máu của ta và Tổ Hàng đều có ở trên mặt chiếc quan tài kia là nhiệm vụ của chúng ta sẽ hoàn thành.”
Nói rồi cô ta đi từng bước từng bước tới, đẩy quan tài.
Tay cầm dao của tôi đã run rẩy. Tôi biết Sầm Mai không phải là người, cô ta chỉ là quỷ mà thôi, nhưng việc tôi cầm dao giết cô ta mà tôi còn làm không được.
Cô ta dường như thấy được suy nghĩ của tôi, lại quay nhìn tôi mỉm cười, tiếp tục đẩy quan tài. Ở thời điểm như này cô ta sao còn có thể cười được?
Tiếng Tổ Hàng từ bên ngoài, kêu lên: “Giết Sầm Mai! Khả Nhân, giết Sầm Mai!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)