7 giờ sáng, tôi cho bé bú sữa xong, thay quần áo thể thao để dễ vận động rồi cùng dì bảo mẫu chuẩn bị đồ cho bé.
Vì bé và dì bảo mẫu cùng qua bên kia nên có rất nhiều đồ cần phải chuẩn bị.
Còn Tổ Hàng đang bế bé, ngồi trên sô pha ở phòng khách, nói với bé rất nhiều.
Tiếng nói nỉ non khiến tôi không nghe được rõ anh ấy nói gì với con. Tôi biết anh ấy cũng yêu con, anh ấy cũng luyến tiếc con. Nhưng chuyện này anh ấy lại cần phải làm.
8 giờ, mẹ Khúc Thiên tới. Bà nhìn Tổ Hàng mà mắt đỏ hồng, nếu thật sự có gì bất trắc thì bà sẽ không được thấy Khúc Thiên nữa. Bà tiến đến ôm lấy Tổ Hàng, hoặc có thể nói là Khúc Thiên, nói: “Bình an trở về, hãy bình an trở về. Con là con trai mẹ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

