“Cần ra tay thôi, cứ để tiếp tục lại càng đáng sợ.” Tổ Hàng nói.
“Tôi đồng ý. Dù sao sớm hay muộn cũng phải làm, nhân lúc mấy ngày nay Sầm Mai xảy ra chuyện, bọn chúng không có chuẩn bị tốt, chúng ta hãy ra tay phong bế lại. Nhưng Ngụy Hoa và Sầm Tổ Trạch thì sao? Anh tính toán như thế nào? Không diệt trừ thì chuyện sẽ không dứt. Làm không cẩn thận, mười mấy năm sau con trai anh trưởng thành sẽ lại phải đối mặt với bọn chúng.” Linh Tử dừng một chút, nói tiếp, “Huynh đệ của anh, anh không ra tay được thì chúng tôi ra tay giúp anh.”
“Không! Dù sao cũng là giết người, tôi ra tay thì cảnh sát sẽ không thể điều tra ra tôi được.” Tổ Hàng nói.
Lúc sau tôi mơ hồ ngủ rồi, không nghe được rõ nữa.
***
Tổ Hàng được xuất viện về nhà vào ngày hôm sau, trên bệnh án thì anh ấy chỉ là bị ngất xỉu vì lo lắng. Bệnh này còn nhẹ hơn rất nhiều với tình trạng của chị Kim Tử.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

