Vừa mới ra khỏi cửa ngôn nhà kia, tôi liền cảm giác không đúng, bả vai tôi lạnh lạnh. Tôi quay đầu nhìn lại nhưng không thấy thứ gì.
Khúc Thiên vươn tay tới đặt lên trên vai tôi. Tuy rằng nhiệt độ cơ thể của anh ấy cũng thấp nhưng so với cái lạnh thấu vào xương kia thì cảm giác khá hơn nhiều.
“Chị à, mẹ không cần em nữa, cho em theo chị, em không muốn đi.” Tôi cảm giác người nói chuyện đang ở rất gần với tôi. Tôi còn chưa trả lời, Khúc Thiên đã nói: “Tìm mẹ em đi, ai nợ em thì em đòi người đó!”
“Cái gì?” Tôi hỏi.
Khúc Thiên quay đầu, cười với tôi: “Không phải nói với em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)