Sầm Hằng thấy tôi ở nhà, vội vàng giấu súng đi, cười ha hả nói: “Khả Nhân, không phải cô sẽ tới bệnh viện sao?”
“Anh lấy súng làm gì?” Tôi hỏi, “Tay anh còn có thể bắn súng sao?”
Sầm Hằng nhìn khắp nơi rồi mới nói: “Sầm Tổ Hàng không có nhà à?”
“Đi mua đồ ăn, cuối tuần anh ra ngoài hẹn hò thì đều là anh ấy đi mua đồ ăn.”
Lúc này anh ta mới đem chuyện khẩu súng ra nói: “Đang luyện tập. Trước kia dùng súng đạt thật tôi luôn có thể bắn trúng.”
“Anh… thật sự muốn đi theo bọn họ?” Tôi cẩn thận hỏi. Kỳ thật tôi cảm thấy anh ta đừng đi thì hơn. Không nói tới đại sự gì, mà với nhà anh ta, anh ta đang muốn kết hôn, mất thời gian nịnh mẹ vợ như vậy nếu xảy ra chuyện thì vợ tương lai của anh ta còn không đau lòng đến chết sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

